Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám Tử Kỳ Duyên

Thám Tử Kỳ Duyên

Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1344242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4242 lượt.

o ảnh, tụi mình đến chỗ những bác sĩ đang đổ mồ hôi hột, do vừa phải khống chế một con bệnh quá nguy hiểm.

Người có khuôn mặt tròn, mà mình đoán là giám đốc bệnh viện; ông ấy ra ngoài cổng, chỗ đang tụ tập rất nhiều người để hỏi hang tình hình nạn nhân xui xẻo nhất trong ngày. Nhìn đã đoán đúng, theo như lời giới thiệu của ông ấy, thì ông chính là giám đốc của bệnh viện tâm thần Hòa Phát. Mình để ý đến cái bảng tên đeo trên cổ ông ấy, Nguyễn Văn Trung, chức vị giám đốc bệnh viện.

Ông Trung nhanh chóng cử một người đi xem tình hình của nạn nhân vừa mới bị con bệnh của Hòa Phát chọt vào mắt. Tình hình này, phải khéo mà thu xếp, chứ cái tay khi nãy, xem ra, đầu gấu lắm chứ không phải dạng hiền lành gì.

Ông giám đốc liếc qua chỗ tụi mình, bỗng dưng ông ấy vui mừng, thốt lên:

- A, Khôi Nguyên. Có phải Khôi Nguyên đó không?

Tụi mình chưa kịp nói gì, thì ông ấy đã chạy đến gần đưa tay ra bắt.

Khôi Nguyên bắt tay ông giám đốc, có vẻ anh ấy không nhận ra người đang đứng trước mặt mình.

- Cậu không nhớ tôi sao?

- Xin lỗi ông, ông có thể nói rõ hơn không?

- Ồ! Có thể cậu không nhớ tôi. Nhưng cô bé bị bắt cóc trong vụ “kế hoạch hoàn hảo” chắc cậu không bao giờ quên. Cây dương cầm và hàng phong lá đỏ.

Khôi Nguyên suy nghĩ một lúc…

Rồi nói:

- Tôi nhớ ra rồi. Ông chính là cha của Thụy Du. Con gái ông dạo này sao rồi? Tôi nhớ hồi đó, cô ấy chơi dương cầm rất hay.

- Nó nhắc đến cậu mãi thôi. Tôi có hứa với nó khi nào gặp được cậu sẽ chuyển lời giúp nó.

- Thụy Du nói sao thưa ông?

- Ở đây nói chuyện không tiện, chúng ta hãy ra sau vườn vừa đi vừa nói chuyện.

Tụi mình theo ông Trung vào bên trong bệnh viện, đi qua một dãy hành lang dài, mở ra một khung cảnh yên bình phẳng lặng. Sân vườn rộng, thoáng đãng với những hàng dừa cảnh xanh tươi mơn mởn, màu mát rượi thiên thanh hòa kết với từng chuỗi liễu um tùm xao xác gió miên mơn. Dọc theo con đường trải nhựa là những cây phượng tím tỏa bóng mát, với những cánh hoa chung thủy trên cành, hoa lá vàng ươm… thảm tím trải ven con đường đẹp lạ lùng. Người ta sẽ không ngờ rằng, chỉ cách nhau có một dãy hành lang thôi, nhưng một bên là thế giới của địa ngục với những thân người vật vờ, những con bệnh bước đi như kẻ du hồn, khuôn mặt ngờ nghệch, hoặc những ánh nhìn đầy ám ảnh, những suy nghĩ bệnh hoạn và chết chóc. Một bên, lãng mạn nên thơ, tái hiện khung cảnh của một vùng trời bình yên không hề lạ lẫm ở nơi đây.

- Con bé rất biết ơn cậu, nó muốn gặp lại cậu để mời cậu đi ăn một bữa, nó muốn chính miệng nó nói lời cảm ơn cậu. Lần đó, sau khi giải quyết xong vụ của chúng tôi, cậu lại tiếp tục điều tra một vụ khác nên không có thời gian rảnh mà gặp gỡ, tôi cũng thấy áy náy lắm!

- Xin lỗi ông! Đúng là khi đó tôi rất bận. Sau khi giải quyết xong vụ án đó, tôi lại đi nước ngoài, nên có lẽ cả ông và Thụy Du đã không liên lạc được.

- Phải, tôi đã thử liên lạc với cậu nhưng không có kết quả. Sau này, tôi có đọc trên mạng và biết cậu đã chuyển văn phòng, tôi định đến gặp cậu, nhưng, lại sợ ảnh hưởng đến công việc của cậu nên thôi. Tôi có nói với con gái của mình, nếu có duyên được gặp cậu lại một lần nữa, tôi sẽ gửi lời giúp nó. Con bé cũng đồng ý, cậu cũng biết mà, nó là người hay tin vào chuyện duyên số.

- Công nhận tôi và ông cũng có duyên, nếu không thì chúng ta đâu có gặp nhau trong hoàn cảnh này.

(…)

(…)

(…)

Ông Trung say sưa nhắc lại chuyện cũ, ông ấy khen ngợi sự thông minh của Khôi Nguyên không ngớt lời. Sau đó, ông hỏi thăm tình hình của Khôi Nguyên, hỏi ảnh có đang điều tra vụ nào không? Ông ấy cười, và hỏi tên mình. Ông Trung không hỏi quan hệ của mình và Khôi Nguyên, có lẽ ông đã đoán được mình và anh ấy là một cặp trời sinh.

- Con bệnh khi nãy có vẻ nguy hiểm đấy nhỉ?

- Ôi, chúng tôi đã mệt mỏi với anh ta đã hơn mười năm rồi đấy!

Ông Trung thở dài, bộ dạng ông ra chiều mệt mỏi.

- Nguy hiểm như vậy không cách ly ra sẽ nguy hiểm lắm.

- Anh ta trốn ra đấy chứ!

- Chắc đã xảy ra nhiều lần tương tự rồi?

- Tính thêm ông ngày hôm nay nữa là 4 người rồi đấy Khôi Nguyên.

- 4 người rồi ư!

Ông Trung bắt đầu kể cho tụi mình nghe về “hành trình gây án” của bệnh nhân nguy hiểm nhất mà ông đang điều trị.

- Mười năm trước, bệnh viện chúng tôi tiếp nhận một ca bệnh đang ở trong tình trạng rất tồi tệ. Họ đã đưa anh ta đến đây quá muộn màng, nếu không thì cũng chưa đến nổi nào đâu. Chúng tôi đã phải khổ sở biết bao với anh ta, chỉ hở ra một tí xíu thôi là xảy ra chuyện liền, ngày hôm nay cậu cũng thấy rồi đó. Anh ta bị mang một nỗi ám ảnh kì quặc, tôi chẩn đoán trước lúc phát bệnh anh ta gặp phải một san chấn tinh thần rất khủng khiếp, anh ta đã gặp một chuyện gì đó rất hãi hùng, nó đã ảnh hưởng rất sâu lên thần kinh của anh ta, anh ta không muốn nhìn thấy điều mà mình đã chứng kiến…

- Vì vậy mà dẫn tới hành


Old school Swatch Watches