Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 2: Thủy Triều Kinh Hoàng
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4629 lượt.
đến tính mạng.”
Tân Giai liền rơm rớm nước mắt.
“Bác sĩ, còn Bạch Cẩm Hi thì sao ạ?” Từ Tư Bạch tiến lên một bước.
Ông bác sĩ quay sang Từ Tư Bạch: “Bệnh nhân nữ khá hơn một chút. Tuy có hiện tượng nôn ra máu nhưng cơ quan nội tạng chủ yếu không bị tổn thương. Chúng tôi đã dùng thuốc ngăn tình trạng suất huyết bên trong. Chỉ cần nghỉ ngơi vài tuần là cô ấy sẽ ổn.”
Buổi tối, Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi được đưa vào hai phòng bệnh riêng biệt. Nhưng họ vẫn chưa tỉnh lại.
Xác định hai người đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, các thành viên tổ Khiên Đen lại quay về cơ quan, tiếp tục công việc liên quan đến vụ án của T.
Trước khi rời khỏi bệnh viện, Châu Tiểu Triện định vào thăm hai người. Kết quả, trong phòng bệnh của Cẩm Hi, Từ Tư Bạch ngồi bên cạnh giường, nằm chặt tay cô, còn cô vẫn đang ngủ say, sắc mặt bình thản.
Châu Tiểu Triện âm thầm rời đi. Đến cửa phòng bệnh của Hàn Trầm, cậu ta liền nhìn thấy người đẹp Tân Giai ngồi tạm vào chiếc ghế sofa cạnh giường, hai mắt nhắm nghiền, dường như đã chìm vào giấc ngủ.
Bộ não của Châu Tiểu Triện đột nhiên hiện lên hình ảnh ở trên núi. Bạch Cẩm Hi quay lưng về phía Hàn Trầm, nước mặt giàn giụa. Còn Hàn Trầm nhìn cô bằng ánh mắt đau đớn.
Lại nghĩ đến cảnh tượng trước mắt, trong lòng Châu Tiểu Triện không rõ là dư vị gì. Cậu ta thở dài, quay người đi xuống tầng dưới.
Hàn Trầm chìm trong giấc mộng, đầu óc vụt qua vô số hình ảnh mơ hồ. anh lại mơ thấy người phụ nữ không nhìn rõ mặt kia. Cô cười với anh, còn anh nói: Đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn. Cuộc đời này, ngoài em ra, anh sẽ không lấy ai khác.
Anh còn mơ thấy Bạch Cẩm Hi. Anh ôm hôn cô như lúc ở trên trực thăng. Mùi hương tỏa ra từ mái tóc của cô khiến anh cảm thấy ấm áp. Môi lưỡi cô như mật ngọt, hoàn toàn mê hoặc anh, khiến anh càng muốn cô nhiều hơn nữa.
Anh biết mình thích Bạch Cẩm Hi. Nhưng anh cũng hiểu rõ nguyên tắc mà bản thân cần phải tuân thủ là gì. Đó chính là bất kể thích Bạch Cẩm Hi đến mức nào, anh cũng không thể ở bên cô.
Hàn Trầm đã cố đè nén tình cảm của mình nhưng càng tiếp xúc, anh càng bị cô thu hút. Trong bao năm qua, đây là lần đầu tiên anh không thể khống chế bản thân. Hôm nay ở trên máy bay, nghe cô vừa khóc vừa thốt ra nỗi ấm ức trong lòng, nghe cô nói sẽ từ bỏ tình cảm đối với anh, một nỗi đau to lớn trong giây lát đã nhấn chìm lý trí của anh. Nỗi đau đó tựa như từ nơi sâu thẳm trong xương tủy, huyết mạch trào ra khiến anh không thể khống chế, cũng không muốn tiếp tục kìm nén.
Vì vậy, anh đã cúi xuống hôn cô. Thậm chí, anh còn nảy sinh ý nghĩ, từ bây giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ buông tay.
Lúc phá án, Hàn Trầm luôn tuân theo lí trí. Nhưng ở một số phương diện khác, anh thường tin tưởng vào trực giác của mình.
Ví dụ, bốn năm trước khi anh tỉnh lại, tất cả mọi người đều phủ nhận sự tồn tại của người con gái đó, nhưng anh luôn tin, cô ấy nhất định có thật. Bởi trong lòng anh, cảm giác vương vấn đối với cô ấy đã chiến thắng mọi chứng cứ.
Vậy mà bây giờ… Anh vốn không phải loại người một dạ hai lòng, thế nhưng tại sao có thể nảy sinh tình cảm mãnh liệt với người con gái khác? Anh không có cách nào khống chế bản thân, thậm chí còn muốn giành lấy Bạch Cẩm Hi cho bằng được.
Một loạt cảm xúc nghi hoặc, ngọt ngào, áy náy, khao khát… đan xen, khiến bộ não của anh một lần nữa rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Một số hình ảnh vụn vặt cũng không ngừng vụt qua trong giấc mơ của Hàn Trầm. Anh ngồi ở trong phòng hồ sơ của đồn cảnh sát Quan Hồ, xem tư liệu về Cẩm Hi. Cô hai mươi tư tuổi, sống ở thành phố Giang, tốt nghiệp trường cảnh sát Sa Hồ. Lúc đó anh thầm nghĩ: người phụ nữ này xem ra không có gì bất thường.
Anh ôm cô, cùng cô lái xe mô tô đi xuyên qua con ngõ nhỏ ở thành phố Giang. Mái tóc dài của cô bay bay, vương vào mặt anh, thân hình mềm mại và ấm áp ở trong lòng anh. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, anh tự nhiên không muốn buông tay.
Trong căng tin của cục công an, anh đứng ngoài cửa phát hiện Tân Giai nhìn Bạch Cẩm Hi bằng ánh mắt phức tạp.
Anh và cô ở trong văn phòng của tổ Khiên Đen, nghe T tuyên bố: “Tôi chỉ định Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi tham gia cuộc thi lần này”.
“Bắt đầu từ nơi nào thì sẽ kết thúc ở nơi ấy. Năm năm trước là lần đầu tiên tôi gây án. Tôi xin lỗi”.
…
“Bạch Cẩm Hi… Cẩm Hi…” Hàn Trầm gọi tên cô. Anh muốn mở mắt nhưng lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.
Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ hành lang hắt vào. Tân Giai đã thức dậy, ngồi ở sofa thần thờ nhìn người đàn ông nằm trên giường bệnh.
Trong giấc ngủ say, anh nhíu chặt đôi lông mày, không ngừng gọi tên một người phụ nữ khác. Nước mắt lại một lần nữa chảy dài xuống gò má tân Giai, cô đứng dậy, đi đến bên giường, ngồi xổm xuống. Sau đó, cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh.
“Hàn Trầm…” Tân Giai nói khẽ: “Anh vĩnh viễn không thể có được cô ấy, Hàn Trầm!” Cô giơ tay lau nước mắt lẩm bẩm: “Tại sao không chịu hiểu? Dù một lần hay hai lần, kết quả cũng chẳng khác nhau là bao”.
Nửa đêm, tại văn phòng của tổ Khiê