Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4632 lượt.
. Căn phòng rơi vào trạng thái yên tĩnh một cách kỳ quặc.
“Khụ… Tiểu Bạch, em đỡ chút nào chưa?” Lải Nhải hỏi.
“Tôi rất khỏe”. Cẩm Hi trả lời dứt khoát.
Lải Nhải nháy mắt với Châu Tiểu Triện. Câu ta biết ý, lập tức điều tiết không khí: “Lão đại thì sao ạ?”
“Tôi cũng rất khỏe.” Hàn Trầm đáp ngắn gọn.
Căn phòng lại một lần nữa im lặng như tờ, may mà có người xuất hiện.
“Tất cả đều ở đây à, tốt quá.” Giọng nói đàn ông sang sảng truyền tới, Tần Văn Lang xách túi đi vào.
Sau khi đưa túi táo cho Lải Nhải mang đi rửa, anh ta đến bên Hàn Trầm, cúi xuống xem chân anh rồi vỗ vỗ vai: “Thế nào rồi?”
“Tôi không sao, vết thương nhỏ thôi”. Anh bình thản đáp, khóe mắt phát hiện Cẩm Hi vẫn ngoảnh sang một bên.
Tần Văn Lang gật đầu, lại đi đến bên giường Bạch Cẩm Hi: “Đồng chí Tiểu Bạch! Vết thương đỡ chút nào chưa? Lần này, hai cô cậu chịu nhiều vất vả nhưng cũng lập được công lớn. Lãnh đạo Cục rất hài lòng với biểu hiện của hai người. Cô cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt rồi quay về cương vị, tiếp tục phấn đấu nhé!”
Bạch Cẩm Hi quay đầu, nở nụ cười ngọt ngào với Đội trưởng Tần: “Cám ơn lãnh đạo! Tôi không sao, có thể nhanh chóng quay về với công việc”.
Tần Văn Lang tỏ ra hài lòng. Trong lúc hai người nói chuyện, Cẩm Hi để ý thấy ánh mắt sắc bén của Hàn Trầm không rời khỏi gương mặt cô.
Tần Văn Lang lại hỏi thăm vài câu. Lúc này, Lải Nhải bưng đĩa táo đi vào. Đội trưởng Tần cầm một quả, ngồi xuống ghế, “Tổ Khiên Đen đã có mặt đầy đủ ở đây, vậy thì chúng ta tranh thủ nói qua về vụ án của T”.
Nghe câu này, Từ Tư Bạch lập tức đứng lên, nói với Cẩm Hi: “Anh về trước, lúc khác lại đến thăm em”.
Nói xong, anh giơ tay xoa đầu cô, động tác rất tự nhiên. Cẩm Hi cười cười với anh. Từ Tư Bạch cầm áo khoác trên thành ghế, đi thẳng ra ngoài. Hàn Trầm theo dõi họ, không nói một lời.
Khi Từ Tư Bạch đi đến cửa, Tần Văn Lang đột nhiên mở miệng: “Khoan đã! Cậu có phải là bác sĩ pháp y Từ Tư Bạch rất nổi tiếng không?”
Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đều giật mình khi nghe thấy ba từ “rất nổi tiếng”, không hẹn mà cùng đưa mắt về phía cửa ra vào. Từ Tư Bạch dừng bước, quay người nói với đội trưởng Tần: “Tôi là Từ Tư Bạch”.
Câu tiếp theo của Tần Văn Lang mới quả thực khiến tất cả mọi người sững sờ. Anh ta đặt quả táo xuống, đi đến bên Từ Tư Bạch vỗ vai anh: “Hãy gia nhập tổ Khiên Đen chúng tôi!”
Mọi người đều ngây ra, chỉ riêng Hàn Trầm vẫn không có bất cứ biểu cảm nào.
Cẩm Hi cảm thấy, vấn đề này có hỏi cũng bằng thừa. Bởi vì từ trước đến nay, Từ Tư Bạch đều không thích chốn đông người, coi danh lợi như cỏ rác. Anh chỉ thích phòng khám nghiệm tử thi yên tĩnh ở thành phố Giang, sống cuộc sống mà anh mong muốn.
Ai ngờ, sau giây phút im lặng ngắn ngủi, Từ Tư Bạch gật đầu: “Tôi sẽ suy nghĩ vấn đề này”. Nói xong, anh liền quay người đi ra ngoài.
Vì Từ Tư Bạch không từ chối ngay nên đội trưởng Tần khá vui. Anh ta quay đầu, vung tay nói: “Họp thôi”.
Hàn Trầm và Cẩm Hi đang bị thương nên cuộc họp không kéo dài quá lâu. Mọi người rà soát lại vụ án, hỏi Hàn Trầm và Cẩm Hi tình hình xảy ra ở hiện trường. Công việc tiếp theo sẽ do các thành viên còn lại hoàn thành.
Kết thúc cuộc họp, Tần Văn Lang xem đồng hồ: “Tôi phải về cơ quan bây giờ.” Anh ta quay sang ba người đàn ông: “Các cậu có ngồi xe tôi cùng về không?”
Cả ba đều gật đầu, Đội trưởng Tần xuống dưới lấy ô tô trước. Lải Nhải nói với Hàn Trầm: “Lão đại, bọn em đỡ anh về phòng nhé!”
Bạch Cẩm Hi vẫn dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp bình thản của Hàn Trầm: “Không cần, tôi có chuyện muốn hỏi cô ấy, các cậu cứ đi trước đi!”
Ba người đàn ông nhanh chóng rời đi, phòng bệnh lại khôi phục trạng thái tĩnh mịch. Cẩm Hi ra vẻ không để ý đến anh, nhưng khóe mắt thấy anh bám vào bờ tường, từ từ đứng dậy, đi cà nhắc đến bên giường rồi ngồi xuống.
Cảm nhận tấm đệm hơi lún xuống, hơi thở của người đàn ông gần kề, Cẩm Hi đột nhiên tức giận: “Hàn Trầm, anh có thôi đi không?”
“Tôi không thôi.” Anh đáp khẽ.
Cẩm Hi nhất thời hết cách, nỗi oán hờn và ấm ức ở trong lòng càng đậm đặc. Hàn Trầm lặng lẽ nhìn cô một lúc, cố gắng đè nén khao khát mãnh liệt muốn cúi xuống hôn cô.
“Tôi có chuyện muốn hỏi em”. Cuối cùng anh cũng mở miệng, “Trước khi chết, T nhắc đến vụ án năm năm trước, đồng thời nói lời xin lỗi. Tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân hắn chỉ định chúng ta tham gia cuộc thi lần này. Bằng không, hắn cứ tùy tiện tìm một người cảnh sát là có thể làm “nhân chứng” cho sự “phán xử” của hắn. Bạch Cẩm Hi, vụ án năm năm trước có liên quan gì đến em?”
Cẩm Hi giật mình. Lúc đó, sự việc xảy ra đột ngột, tinh thần của cô không được tỉnh táo cho lắm nên chẳng suy nghĩ sâu xa về vấn đề này. Qua thái độ của Hàn Trầm, hình như anh cũng dính dáng đến vụ án năm năm trước. Nhưng tại sao T lại bắt cô tham gia?
Cẩm Hi nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Tôi không rõ. Năm năm trước toi còn học ở trường cảnh sát Sa Hồ, làm sao có thể tham gia vụ án đó? Hơn nữa, từ ngữ khí của T thì đây là một vụ án lớn”.
Vừa dứt