Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4631 lượt.
i?”
Mãi không nghe thấy câu trả lời, lúc này, Cẩm Hi mới đưa mắt nhìn Từ Tư Bạch. Anh cầm cốc nước, cúi đầu, bất động.
Cẩm Hi: “…Anh sao thế?”
Từ Tư Bạch im lặng một lát mới lên tiếng: “Bạch Cẩm Hi, anh không quan tâm người khác đang ở đâu. Anh chỉ biết một điều, hôm qua anh thấy em toàn thân đầy máu, được khiêng từ trên máy bay xuống”.
Cẩm Hi ngây ra. Từ Tư Bạch đặt cốc và thìa xuống tủ đầu giường, đứng dậy đi ra ngoài.
“Khoan đã!” Cẩm Hi gọi anh. Hình như Từ Tư Bạch đang giận cô.
“Em xin lỗi.” Cô nói nhỏ. Anh đứng bất động.
“Em đã khiến mọi người phải lo lắng.” Cô tiếp tục lên tiếng: “Tình hình khẩn cấp, cũng chẳng ai nghĩ sẽ bị thương. Sau này, em nhất định sẽ chú ý, anh đừng giận nữa mà”.
Từ Tư Bạch im lặng vài giây, lại quay người đi đến bên cạnh giường ngồi xuống. Khóe miệng Cẩm Hi cong lên.
“Hứa với anh.” Anh nói rành rọt từng chữ một: “Sau này không được để bản thân bị thương nữa”.
Cẩm Hi vừa buồn cười vừa cảm động, trịnh trọng gật đầu, “Em sẽ cố gắng tránh bị thương”.
Bốn mắt nhìn nhau, sau đó, Từ Tư Bạch lại cầm cốc nước tiếp tục đút cho cô. Cẩm Hi cảm thấy ấm áp trong lòng, ngoan ngoãn hưởng thụ sự phục vụ của anh.
“Tiểu Bạch, chị tỉnh rồi à?” Giọng nói vui mừng từ cửa truyền tới, Châu Tiểu Triện đi vào, trên tay xách hộp cơm.
“Ừ.” Cẩm Hi nuốt nước bọt, cười với cậu ta.
Châu Tiểu Triện kéo ghế ngồi xuống: “Em đoán chắc chị cũng tỉnh rồi nên mua cho chị cơm dinh dưỡng của bệnh viện đây này. Chị mau ăn đi, nằm suốt một ngày một đêm chẳng đói chết đi được ấy chứ”.
Bạch Cẩm Hi chau mày, hỏi Châu Tiểu Triện: “Tôi ngủ lâu như vậy sao? Hàn Trầm thế nào rồi?”
Châu Tiểu Triện: “Lão đại… Vừa rồi em qua phòng anh ấy, anh ấy vẫn chưa tỉnh lại. Bác sĩ nói, tình trạng anh ấy nghiêm trọng hơn chị. Có điều…”
Anh ấy không nguy hiểm đến tính mạng. Châu Tiểu Triện chưa kịp nói nửa câu sau, Cẩm Hi đã chống tay xuống giường, ngồi dậy.
Châu Tiểu Triện giật mình, định giơ tay đỡ cô, nhưng Từ Tư Bạch phản ứng nhanh hơn, lập tức túm cổ tay Cẩm Hi: “Em làm gì vậy?”
Cẩm Hi nói với bọn họ: “Em đi xem Hàn Trầm thế nào”.
Từ Tư Bạch im lặng. Châu Tiểu Triện lên tiếng: “Không được! Bác sĩ nói, chị phải nằm trên giường một tuần. Vừa tỉnh dậy càng không thể xuống giường. chị mau nằm xuống đi!”
Từ Tư Bạch tiếp lời, ngữ khí rất nghiêm nghị: “Vừa rồi em hứa với anh điều gì?”
"Lão Từ, anh đừng lo, em đâu đến nỗi yếu ớt như thế. Tiểu Triện, mau đỡ tôi dậy!” Cô dõi mắt ra ngoài cửa: “Trong lòng em biết rõ em đang làm gì”.
Vừa dứt lời, cô liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa ra vào. Đó là Hàn Trầm. Anh mặc bộ đồ bệnh nhân giống cô, mái tóc ngắn lòa xòa, sắc mặt nhợt nhạt. Anh bám vào bờ tường, đi chầm chậm vào phòng. Theo sau anh là Lải Nhải và Mặt Lạnh, gương mặt họ đầy vẻ bất lực.
Bạch Cẩm Hi, Châu Tiểu Triện và Từ tư Bạch đều ngẩn người. Cả ba giữ nguyên tư thế, cô chống tay xuống giường nửa nằm nửa ngồi, còn hai người đàn ông đang đỡ lấy cô.
Vừa thấy Cẩm Hi, Hàn Trầm liền dừng bước, nhìn cô chăm chú.
Cô mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình nên thân hình càng trở nên gầy gò. Mái tóc dàu xõa xuống bờ vai, gương mặt không một chút sắc hồng. vào thời khắc nhìn thấy anh, đôi mắt trong veo của cô dường như vụt qua rất nhiều tâm tình. Ánh mắt này khiến Hàn Trầm chợt nhớ đến nụ hôn ở trên máy bay hôm nào. Lúc đó, cô cũng nhìn anh bằng ánh mắt hàm chứa muôn vạn lời nói như bây giờ, khiến tim anh đau nhói.
Hai người yên lặng quan sát đối phường, người bên cạnh không ai lên tiếng.
“Lão Từ, Tiểu Triện!” Cẩm Hi lại nằm xuống giường, “Đuổi người này ra ngoài cho tôi!”
Mấy người đàn ông sững sờ. Châu Tiểu Triện lắp bắp, “Tiểu Bạch… Vừa rồi chị còn muốn…”
“Cậu câm miệng ngay!” Cẩm Hi cắt ngang lời cậu ta.
Từ Tư Bạch nhìn cô rồi lại liếc Hàn Trầm. Sau đó, anh ngồi xuống mép giường, thần sắc bình tĩnh.
Ngoài Châu Tiểu Triện biết một chút nội tình. Mặt Lạnh và Lải Nhải đều không hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Bắt gặp vẻ mặt lạnh lùng của Cẩm Hi, họ len lén liếc Hàn Trầm.
Hàn Trầm rời tay khỏi bờ tường, đứng thẳng người. Từ đầu đến cuối, anh luôn dán mắt vào Cẩm Hi.
“Em định đuổi ai ra ngoài?” Giọng đàn ông trầm thấp vang lên.
Cẩm Hi “hừ” một tiếng, “Anh chứ còn ai vào đây nữa?”
Nào ngờ Hàn Trầm đi thẳng đến chiếc ghế ở phía đối diện từ từ ngồi xuống: “Em hãy đưa ra lí do, tôi mới ra ngoài.”
Cẩm Hi ngẩn người, hai má nóng ran. Cô thật sự không ngờ, anh lại giở trò lưu manh vào thời khắc này. Làm sao cô có thể nói, đuổi anh ra ngoài là vì anh đã cưỡng hôn cô?
Trong đầu Cẩm Hi chợt hiện ra cảnh tượng ở trên máy bay. Anh cũng nhìn cô bằng ánh mắt như vậy, giống như trong mắt chỉ có một mình cô. Anh ôm cô, hôn cô cuồng nhiệt, không cho cô cơ hội để hô hấp hay né tránh. Anh giữ hai tay cô, toàn thân phủ lên người cô. Vào giây phút đó, thế giới của cô dường như chỉ tồn tại một mình anh.
Thế nhưng, anh đã có vị hôn thê… Trái tim đau nhói, Cẩm Hi liền quay đầu sang một bên, không nhìn anh nữa