Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4950 lượt.

ười, dẫn cô đi ra chỗ kín đáo hơn ở đằng sau thân cây rồi lại hôn cô ngấu nghiến.


“Không có gì…” Anh đáp, “Nơi này tốt hơn.”


Tô Miên tựa vào thân cây, đáp lại nụ hôn của anh. Một lúc sau, Hàn Trầm lại ngẩng đầu. Lần này, cả tòa nhà màu trắng lẫn Từ Tư Bạch đều khuất dạng.


Thật ra, giữa đàn ông với nhau, chỉ cần một ánh mắt là có thể đi guốc trong bụng đối phương. Anh ta nhìn em bằng ánh mắt cố chấp như vậy, làm sao có thể ngừng yêu em?


Anh ta mộng tưởng hão huyền, nhưng anh sẽ không cho anh ta cơ hội suy nghĩ viển vông, dù chỉ một chút.


Đây là vụ án lớn nên mọi người đều chuẩn bị sắn tinh thần “trường kỳ kháng chiến”. Đến tầm chạng vạng, Hàn Trầm triệu tập mọi người, thông báo kết quả công việc của ngày hôm nay. Tô Miên báo cáo thành quả phác họa chân dung tội phạm, Hứa Nam Bạch bổ sung vài điều. Mọi người chăm chú lắng nghe, bầu không khí rất hứng khởi.


Mặt Lạnh báo cáo kết quả phân tích địa lý, sơ bộ xác định phạm vi hoạt động của tội phạm. Tiếp theo là Từ Tư Bạch. Khi anh phát biểu về phát hiện của mình, mọi người đều gật đầu tán thưởng. Hứa Nam Bách lên tiếng, “Bác sĩ Từ quả là danh bất hư truyền.”


Từ Tư Bạch vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hàn Trầm không nhiều lời, chỉ nói một câu, “Rất có giá trị. Anh vất vả rồi.”


Cuối cùng, Lải Nhải vui vẻ báo cáo, “Tôi đã phục hồi được hơn một nửa dấu vân tay trong kho mẫu của cảnh sát. Tôi đã nhập thành quả vào hệ thống, mọi người hãy xem đi!”


Hàn Trầm vỗ vai Lải Nhải, “Rất tốt!”


Tô Miên đảo mắt một vòng, mọi người đều mỉm cười, không có điều gì bất thường. Hàn Trầm lại cảo Mặt Lạnh đi kiểm tra công việc sàng lọc những người ngoại tỉnh. Mặt Lạnh gật đầu, mọi người lập tức giải tán.


Tô Miên về chỗ ngồi, mở hệ thống, xem nửa dấu vân tay mà Lải Nhải phục chế. Khóe mắt vụt qua nụ cười, cô vừa chống cằm vừa âm thầm quan sát mọi người.


Người đầu tiên đương nhiên là Hứa Nam Bách ở phía đối diện. Phần mềm giám sát trong máy tính của Tô Miên hiển thị anh ta đã mở hình ảnh dấu vân tay đó. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt vào mắt anh ta, dường như không có bất cứ biểu cảm nào.


Tô Miên lại đưa mắt về phía Mặt Lạnh. Phần mềm giám sát hiển thị, anh ta chẳng thèm xem dấu vân tay mà tiếp tục vẽ bản đồ trên máy tính.


Lúc này, Hàn Trầm cấm áo khoác ngoài, liếc cô một cái rồi đi khỏi văn phòng. Đây là ám hiệu anh sẽ đợi cô ở bãi đỗ xe. Tô Miên lại quay sang Châu Tiểu Triện. Cậu ta cũng không xem dấu vân tay mà đang nghiên cứu chân dung tội phạm cô tổng kết ngày hôm nay. Cô biết Châu Tiểu Triện rất sùng bái bộ môn này, lần nào cũng đọc đi đọc lại nhiều lần.


Về phần Lải Nhải… anh ta tựa vào thành ghế, gối hai tay sau gáy, dường như đang thưởng thức thành quả công việc của mình. Một lúc sau, anh ta đột nhiên ngồi thẳng người, mở to mắt nhìn màn hình ở cự ly gần. Tiếp theo, anh ta đứng lên, nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở vị trí của Hàn Trầm. Tô Miên vội cụp mi. Cuối cùng, anh ta chau mày, đi nhanh ra ngoài.


Tô Miên lại ngẩng đầu, quan sát văn phòng của Từ Tư Bạch. Đúng lúc cánh cửa mở ra, Từ Tư Bạch cầm điện thoại đi ra ngoài. Hai người chạm mắt nhau, anh hơi chau mày.


Vài giây sau, di động của Tô Miên đổ chuông, là anh gọi tới.


Cô bắt máy, “A lô, có chuyện gì hả anh?”


Từ Tư Bạch nói nhỏ, “Anh đã xem ảnh dấu vân tay rồi. Rốt cuộc mọi người định làm gì vậy?”


Tô Miên mỉm cười với anh, đồng thời nháy mắt vỗ về. Sau đó, cô gác máy rồi nhắn tin cho Hàn Trầm, trống ngực đập thình thịch.


Em biết đối tượng tình nghi là ai rồi.


Hàn Trầm nhanh chóng nhắn lại: Anh cũng thế.


Mười một giờ đêm, khuôn viên Cục Công an tỉnh vắng lặng như tờ. Ngôi nhà nhỏ của tổ Khiên Đen nằm ở vị trí hẻo lánh nên càng tĩnh mịch. Cách đó hơn trăm mét là khu ký túc, bây giờ hầu như đã tắt đèn. Một khi không bị bắt buộc phải làm đêm, đám hình sự đều về phòng đi ngủ.


Vì tính quan trọng và cơ mật của vụ án nên mọi người đều được sắp xếp ở ký túc, bao gồm Hứa Nam Bách. Nhìn từ phía xa, phần lớn phòng của các thành viên tổ chuyên án vẫn sáng đèn.


Tô Miên lặng lẽ quan sát tòa nhà ký túc một lúc rồi lại dõi mắt về phía văn phòng của tổ Khiên Đen tối om. Sau đó, cô quay sang Hàn Trầm, “Anh đoán thử xem, tối nay hắn có đến hủy dấu vân tay hay không?”


Nơi hai người đang đứng là một bụi cây rậm rạp. Từ bên ngoài không thể nhìn thấy họ, trong khi họ có thể quan sát bên ngoài qua kẽ hở cành lá. Hàn Trầm trả lời rất dứt khoát, “Có.”


Tô Miên lặng thinh, cùng anh tiếp tục chờ đợi. Hàn Trầm nắm tay cô, dõi mắt về phía trước, thần sắc vô cùng kiên nhẫn. Ý tưởng lắp camera theo dõi trong văn phòng bị Hàn Trầm gạt đi ngay, “Tội phạm là cao thủ, chắc chắn chú ý đến hoàn cảnh xung quanh. Một khí lắp camera mà bị hắn nhận ra, toàn bộ kế hoạch sẽ thành công cốc.” Thế là hai người ở đây canh chừng cả đêm.


Thời gian mỗi giây mỗi phút trôi qua.