Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4946 lượt.
Bây giờ đã là mười hai giờ rưỡi, phòng ký túc của mấy thành viên tổ Khiên Đen đã tắt đèn. Xung quanh tối đen như mực, không một tiếng động.
Tô Miên iim miệng. Vừa định ngáp dài, cô đột nhiên nhìn thấy một bóng đen từ góc tối đi nhanh tới ngôi nhà màu trắng. Người đó quay lừng về phía họ, dừng lại ở trước cửa văn phòng, rút chìa khóa mở cửa rồi vào trong.
Các thành viên của tổ chuyên án đều có chìa khóa. Tô Miên và Hàn Trầm lặng lẽ tiến về phía ngôi nhà. Họ dõi mắt qua cửa sổ, thấy đối tượng khả nghi bật đèn pin, đi đến bàn làm việc của Lải Nhải, lục tìm một lúc rồi giờ miếng cán mỏng lên cao, hiển nhiên là bản gốc dấu vân tay.
Hàn Trầm nhanh như chớp lao đến, đẩy cửa văn phòng. Tô Miên cũng lập tức chạy vào trong, bật hết đèn điện.
Căn phòng sáng như ban ngày trong giây lát. Lải Nhải đứng dưới ánh đèn, cầm dấu vân tay, quay đầu nhìn bọn họ.
Hàn Trầm lặng thinh. Tô Miên lạnh mặt, nghiêm giọng nói với anh ta, “Lải Nhải! Tại sao anh lại ở đây?”
Bên này có động tĩnh quá lớn nên những người khác như Châu Tiểu Triện, Từ Tư Bạch, Tiểu Diêu, Hứa Nam Bách nhanh chóng xuất hiện. Chứng kiến cảnh ba người đứng bất động ở đó, bọn họ đều hết sức kinh ngạc.
Đây thật sự là một cảnh tượng khó hiểu. Nửa đêm nửa hôm, Lải Nhải xuất hiện ở văn phòng, miệng ngậm đèn pin, tay cầm dấu vân tay quý giá. Còn Hàn Trầm và Tô Miên nhìn chằm chằm anh ta, sắc mặt rất khó coi.
Trước ánh mắt của mọi người, Lải Nhải lấy chiếc đèn pin khỏi miệng, lắp bắp hỏi: “Sao… Sao mọi người lại qua đây?”
Châu Tiểu Triện lên tiếng: “Lão đại, chuyện này là thế nào Lải Nhải, nửa đêm anh đến đây lấy dấu vân tay làm gì?”
Hứa Nam Bách và Từ Tư Bạch đều không lên tiếng.
Hàn Trầm cất giọng nghiêm nghị: “Lải Nhải, cậu hãy trả lời câu hỏi của Tiểu Triện. Cậu đến văn phòng lấy dấu vân tay để làm gì?”
Lải Nhải lập tức ném dấu vân tay lên bàn, gãi đầu: “Em đột nhiên có phát hiện quan trọng nên mới qua văn phòng xem dấu vân tay. Không ngờ lại làm kích động đến mọi người.”
“Anh còn đóng kịch nữa?” Tô Miên lạnh lùng mở miệng. “Lải Nhải, tôi thật sự không ngờ người đó lại là anh.” Cô quay sang mấy người đàn ông kia: “Tháng trước, lúc phá vụ án của Thiệu Luân và Tư Đồ Lập, có một hôm tôi và Hàn Trầm ở phòng họp thảo luận về tổ chức sát thủ, anh ta ở bên ngoài nghe trộm. Kể từ lúc đó, chúng tôi đã nghi ngờ anh ta.”
Lải Nhải đờ người, vội xua tay: “Tôi không nghe trộm. Hôm đó… Tôi nhớ ra rồi. Hôm đó, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi”.
Anh ta giải thích một hồi, những người khác biến sắc mặt, Châu Tiểu Triện vẫn chưa hiểu ra vấn đề: “Nghe trộm ư? Nghi ngờ Lải Nhải làm sao cơ?” Hứa Nam Bách cất giọng kinh ngạc: “Hai người… Lẽ nào hai người nghi ngờ cậu ta là thành viên của tổ chức sát thủ?”
Hàn Trầm gật đầu, tiến lên vài bước, khóe mắt vụt qua ý cười lãnh đạm: “Có một chuyện tôi chưa nói với các vị. trước khi qua đời, không phải Tân Giai tiết lộ “sát thủ ở miền Nam”, mà cho biết… sát thủ ở bên cạnh tôi.”
Mọi người đều trầm mặc. Lải Nhải há hốc mồm. Tô Miên phụ họa: “Đúng thế. Trước đó, chúng tôi không thông báo với các vị để tránh rút dây động rừng. Nửa dấu vân tay này hết sức quan trọng, tuy chúng tôi sợ kẻ đó đánh cắp, nhưng cũng muốn nhân cơ hội này thăm dò đối phương. Không ngờ hắn lại lộ diện thật. Nếu không phải là sát thủ, tai sao anh lại mò đến lấy dấu vân tay vào lúc nửa đêm? Lải Nhải, anh còn gì để nói nữa không? Một lần còn có thể gọi là trùng hợp, hai lần thì sao?” Ngữ khí của cô trở nên hết sức nặng nề: “Lải Nhải anh thật sự khiến chúng tôi vô cùng đau lòng. Không ngờ tổ Khiên Đen lại có sát thủ…”
Bây giờ, Châu Tiểu Triện mới hiểu rõ ngọn nguồn, cậu ta chỉ tay vào Lải Nhải: “Anh… Anh.. đừng nói với tôi, thật sự là anh đấy nhé!”
Lải Nhải nhìn hết người này sang người khác rồi vội vàng phủ nhận: “Không phải! Thật sự không phải tôi! Làm sao tôi có thể là sát thủ cơ chứ?”
“Vậy tại sao cậu mò sang đây vào lúc nửa đêm?” Hàn Trầm gầm lên.
Căn phòng rộng lớn trở nên yên tĩnh trong giây lát, Lải Nhải không dám mở miệng. Hàn Trầm bình thường tuy hơi khó gần nhưng rất hiếm khi nổi nóng. Vào thời khắc này, sắc mặt anh vô cùng lạnh lẽo. Lải Nhải tái mặt, ấp a ấp ùng: “Em… Em… đột nhiên nhớ ra, dấu vân tay sau khi được khôi phục trông hơi quen quen… nên em muốn đến xem thế nào…”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Tô Miên hỏi: “Trông quen ư? Ý anh là gì?”
Lải Nhải gãi đầu, nôn nóng nhìn Hàn Trầm như muốn đối phương tin lời mình: “Chuyện là thế này, em là chuyên gia giám định dấu vân tay nên trong đầu em chứa ít nhất cả nghìn, thậm chí cả vạn tiêu bản. Não bộ của em có dấu vân tay của tất cả mọi người trong cơ quan. Em đã xem lại dấu vân tay của tội phạm truy nã toàn quốc nên cũng có ấn tượng. Hôm nay, trong quá trình phục hồi, em không nghĩ ngợi nhiều, cũng chẳng đối chiếu trên máy tính. Buổi tối đi ngủ, em mới chợt nhớ ra, hình như đã