Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4943 lượt.

hiêu rất hay và bất ngờ, một mặt có thể tìm ra ai là kẻ tình nghi, mặt khác tung ra mồi nhử.


Vì lúc bấy giờ, sau khi đăng nhập hệ thống, dấu vân tay mà mọi người nhìn thấy là không giống nhau. Thứ mà họ nhìn thấy trên máy tính đều là nửa dấu vân tay của chính mình.


“Sau khi phát hiện ra điều đó, cậu lập tức chạy đi báo cáo với tôi.” Hàn Trầm nói.


Lải Nhải cười cười. Anh ta là chuyên gia nên đương nhiên biết rõ từng đường vân trên mười đầu ngón tay của mình. Ban đầu, anh ta không để ý nhưng sau khi quan sát kỹ, anh ta lập tức phát hiện ra điều bất thường. Tại sao lại là vân tay của mình? Lúc đó, anh ta hoàn toàn mù mờ nên mới chạy đi tìm Hàn Trầm.


Hàn Trầm bảo anh ta đừng sốt ruột, đồng thời tiết lộ toàn bộ kế hoạch, còn bảo anh ta làm “mồi nhử”.


“Mặt Lạnh và Châu Tiểu Triện không hề quan tâm đến dấu vân tay, có lẽ xem cũng chẳng hiểu.” Tô Miên lên tiếng, “Từ Tư Bạch tính tình cẩn thận, dấu vân tay lại liên quan đến công việc giám định nên anh ấy xem ngay. Khi nhận ra đây là dấu vân tay của mình…” Cô cười cười, “Anh ấy rất thông minh, lập tức đoán ta chúng ta đang bày trò gì đó. Anh ấy hơi bực mình, gọi điện cho tôi.”


Lải Nhải cảm thán: “Thì ra là vậy”.


Hàn Trầm liếc cô một cái.


“Chỉ duy nhất Hứa Nam Bách”. Tô Miên vừa chăm chú theo dõi ngôi nhà nhỏ qua ống nhòm vừa nói tiếp: “Sau khi nhìn thấy dấu vân tay của mình, anh ta giữ im lặng từ đầu đến cuối”.


Lải Nhải búng tay “tách” một cái: “Chiêu này đúng là hay tuyệt. Đánh vào tâm lý như vậy, anh ta biết làm thế nào? Sau đó, hai người mới đề ra kế hoạch tối nay, dụ anh ta ra tay?”


Tô Miên gật đầu, quay sang Hàn Trầm, Hàn Trầm nhếch miệng, bình thản mở miệng: “Cho dù nhìn thấy nửa dấu vân tay của mình, nhưng với tính cách của Hứa Nam Bách, anh ta cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, thậm chí nghi ngờ đây là một cái bẫy. Vì vậy, chúng ta lại thêm cho anh ta một mồi lửa nữa.”


Tô Miên tiếp lời: “Một mặt, để Hứa Nam Bách cho rằng đối tượng chúng tôi nghi ngờ là anh, cái bẫy mà chúng tôi giăng ra tối nay là để bắt anh. Điều này khiến toàn bộ câu chuyện càng tăng thêm độ tin cậy. Anh ta cũng cho rằng, sau khi bắt được anh, chúng tôi sẽ lơi là cảnh giác. Mặt khác, những lời anh nói cũng rất quan trọng, khiến nah ta tưởng, anh đúng là cảm thấy dấu vân tay quen thuộc nên mới mò đến văn phòng. Sự việc này càng tăng thêm mối nguy cơ cho anh ta. Hứa Nam Bách cho rằng anh sẽ nhanh chóng phát hiện ra, đó là dấu vân tay của anh ta.”


Lải Nhải gật đầu: “Vì đã lên kế hoạch từ trước nên lạo đại điều Mặt Lạnh đi chỗ khác. Như vậy, Châu Tiểu Triện nghiễm nhiên được cử ở lại trông coi dấu vân tay. Trong điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Hứa Nam Bách đương nhiên không bỏ qua. Đây cũng là cơ hội duy nhất để anh ta thoát khỏi diện bị tình nghi. Cám dỗ quá lớn, có trách thì nên trách chúng ta đóng kịch quá đạt.”


Hàn Trầm và Tô Miên mỉm cười. Đúng lúc này, di động của Hàn Trầm tít tít báo hiệu có tin nhắn, màn hình hiển thị hai chữ: hành động. Người gửi là Mặt Lạnh.


Ba người không do dự, lập tức chạy xuống dưới, hướng ngôi nhà nhỏ.


Sau khi đốt dấu vân tay, Hứa Nam Bách lại mất mấy phút bố trí máy móc. Hắn mở thiết bị đo lường, điều chỉnh ánh sáng đến mức độ cao nhất rồi chiếu thẳng vào đống giấy lộn ở trên bàn. Hắn ném cả chiếc bật lửa của Lải Nhải lên trên. Khoảng mười mấy phút sau, giấy lộn chắc chắn sẽ bốc cháy, không biết chừng sẽ tạo ra trận hỏa hoạn nho nhỏ. Một khi tiến hành điều tra thì cũng chỉ có thể kết luận do máy móc trục trặc hoặc vận hành không đúng nên dẫn đến sự cố bất ngờ. Về phần Châu Tiểu Triện, cậu ta thần hồn nát thần tính, bị đánh ngất nên không thể cung cấp manh mối có giá trị, không biết chừng có trăm cái miệng cũng khó biện bạch như Lải Nhải.


Làm xong những việc này, Hứa Nam Bách chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng động nhẹ. Hắn từ từ quay đầu. Chiếc tủ chứa đồ bên cạnh đột nhiên mở tung, một người đàn ông chui ra ngoài, trong tay cầm camera mini, nhằm thẳng vào hắn.


Đó là Mặt Lạnh, người được cử ra ngoài làm việc, cả ngày không thấy bóng dáng. Không biết anh ta trốn trong tủ bao lâu rồi?


Mặt Lạnh đặt camera xuống bàn, lên tiếng: “Toàn bộ quá trình phạm tội của anh đã được ghi lại và lưu trong hệ thống nội bộ. Bây giờ, anh hãy đi theo tôi. Có gì muốn nói thì hãy nói với họ đi.”


Vào thời khắc này, Hứa Nam Bách mới bừng tỉnh, nhận ra đây chỉ là cái bẫy dành cho mình. Khóe miệng hắn nhếch lên, để lộ nụ cười thâm hiểm. Giây tiếp theo, hắn liền cầm máy tính xách tay trên bàn, ném vào Mặt Lạnh rồi quay người chạy ra ngoài.


Trong tổ Khiên Đen, thân thủ của Mặt Lạnh chỉ thua Hàn Trầm, xuất sắc hơn Tô Miên và Lải Nhải nhiều. Anh ta phản ứng rất nhanh, nghiêng người né tránh rồi giơ tay chụp vai Hứa Nam Bách.


Nhưng Hứa Nam Bách cũng tránh được, tung nắm đấm về phía Mặt Lạnh. Mặt Lạnh có chút ngạc nhiên, không ngờ thân thủ