Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4492 lượt.
h rất tao nhã. Dù có vẻ khát nước nhưng anh uống tương đối chậm. Cô quan sát một lượt, thấy áo anh ướt đẫm mồ hôi, quần dính vài vết bùn đất, chứng tỏ anh vừa ở bên ngoài một lúc lâu.
Người đàn ông này quả là thần bí.
Liên tưởng đến tin đồn vô kỷ luật, vô tổ chức, thường xuyên xin nghỉ làm và biến mất của anh, lại liên tưởng đến thông tin anh thường ra vào khu phố nghèo và khu “đèn đỏ”, Bạch Cẩm Hi đoán, có lẽ anh đang tìm kiếm thứ gì, hoặc một người nào đó.
Tìm kiếm bao năm vẫn không chịu bỏ cuộc, thần thám Hàn đúng là người có lòng kiên trì.
Hàn Trầm đưa cái cốc không cho Bạch Cẩm Hi, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của cô.
Bạch Cẩm Hi coi như đã xóa bỏ hiềm khích trước đó, kề vai tác chiến với anh nên ngữ khí cũng thoải mái hơn: “Thần thám Hàn khát lắm phải không? Có cần uống thêm một cốc nữa không?”
Khóe mắt Hàn Trầm vụt qua ý cười, nhưng giọng nói vẫn lãnh đạm như cũ: “Không cần, chúng ta bàn về vụ án đi!”
Lúc này, cửa thùng xe lại mở ra, Tiểu Tề xuất hiện ở bên ngoài. Nhìn thấy Hàn Trầm, anh ta hơi bất ngờ, nhưng lập tức tỏ thái độ cung kính. Bạch Cẩm Hi đưa tập tài liệu cho anh, đồng thời mở miệng:
“Đối tượng tình nghi tên Trần Ly Giang, năm nay 27 tuổi, thợ kỹ thuật rèn dập bậc một của nhà máy Lam Tinh. Lúc mới vào làm việc, đối tượng từng ở phân xưởng đóng gói hai năm. Đối tượng đã ly dị, vợ cũ tên Hứa Doanh là hướng dẫn viên du lịch, một năm trước ngoại tình ly hôn với anh ta.”
Ba người cùng dõi mắt về một màn hình giám sát. Đó là nhà của Trần Ly Giang. Hắn vừa đi làm về, trên người vẫn mặc bộ đồ xanh công nhân. Hắn có thân hình cao lớn và diện mạo sáng sủa.
Những tấm ảnh trong tay bọn họ càng rõ nét hơn. Trần Ly Giang có ngũ quan cân đối, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hai mí sâu hun hút.
Bạch Cẩm Hi tiếp tục lên tiếng: “Căn cứ vào ghi chép đánh giá công việc của nhà máy, Trần Ly Giang có tính cách trầm tĩnh, thái độ làm việc nghiêm túc, cũng tương đối thông minh, nắm bắt rất nhanh. Chỉ là anh ta hơi nóng tính, nhiều lúc thích uống rượu một mình, uống say sẽ động thủ đánh người. Anh ta từng hai lần đánh nhau với đồng nghiệp. Thời điểm xảy ra hai vụ án, anh ta không phải trực, cũng không có chứng cứ vắng mặt. Trong camera giám sát ở những tuyến đường có liên quan, Trần Ly Giang xuất hiện nhiều nhất, hơn hai mươi lần. Hơn nữa, về thời gian và lộ trình đều có sự trùng lặp với hai nạn nhân.”
Tiểu Tề chỉ tay vào một màn hình giám sát khác: “Lúc lấy vợ, Trần Ly Giang có một căn hộ, sau khi ly hôn vẫn thuộc về anh ta. Hiện tại, có lúc anh ta ở nhà, có lúc ở ký túc. Mấy người này là đồng nghiệp sống cùng phòng ký túc với anh ta.” Tiểu Tề đọc tên bọn họ: “Trương Viễn, Tăng Phương Bình, Từ Tử Đạt, đều là công nhân tầm hai mươi mấy tuổi. Trương Viễn có tính cách thật thà chất phác và cởi mở, có mối quan hệ khá tốt với Trần Ly Giang. Từ Tử Đạt là người hướng nội, ít tiếp xúc với Trần Ly Giang. Tăng Phương Bình trẻ nhất, vừa tròn hai mươi tuổi, tính cách cũng hướng nội, có quan hệ thân thiết với Trần Ly Giang nhất trong ba người, thường đến nhà họ Trần chơi. Nếu muốn bắt đối tượng, chúng ta có thể tìm hiểu tình hình qua ba công nhân này. Bọn họ cùng sống dưới một mái nhà, một khi Trần Ly Giang có hành vi khác thường, thế nào bọn họ cũng nhận ra điều gì đó.”
Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm đồng thời dõi mắt lên màn hình. Hai người công nhân kia đều cao to vạm vỡ, duy chỉ có Tăng Phương Bình là trắng trẻo thanh tú hơn một chút. Cậu ta đang nói điều gì đó với bạn cùng phòng, nhìn qua cũng có thể đoán là người hướng nội, hay mắc cỡ.
Bạch Cẩm Hi lên tiếng: “Bây giờ chẳng có chứng cứ nên chúng tôi không thể manh động. Muốn theo dõi sát sao, chúng tôi cần sự phối hợp của lãnh đạo nhà máy. Chúng tôi đã dặn bọn họ, nhất định không thể tiết lộ thông tin ra bên ngoài.”
Báo cáo xong xuôi, Bạch Cẩm Hi tưởng Hàn Trầm sẽ lập tức ra về. Nào ngờ anh vẫn ngồi yên tại chỗ, châm một điếu thuốc. Cô và Tiểu Tề hơi khó xử, đại thần không tự mình rời đi, cô cũng không thể đuổi người ta. Thế là cả ba đều im lặng.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Bạch Cẩm Hi dán mắt vào màn hình một cách buồn chán. Thỉnh thoảng quay đầu, cô liền nhìn thấy Hàn Trầm vẫn ngồi ở đó, thỉnh thoảng đưa tay lên miệng, hít một hơi thuốc, dáng vẻ đặc biệt yên tĩnh.
Lúc khát nước, anh cũng không sai khiến Bạch Cẩm Hi, mà tự mình đi rót nước rồi chậm rãi uống cạn.
Buổi tối nhanh chóng qua đi. Đến mười hai giờ đêm, Châu Tiểu Triện và một đồng nghiệp khác đến thay ca.
Thấy Hàn Trầm vẫn còn ở đó, bọn họ có chút ngạc nhiên nhưng không thắc mắc. Bạch Cẩm Hi bàn giao công việc cho Châu Tiểu Triện, chuẩn bị ra về. Cô ngáp dài ngáp ngắn, cầm túi xách của mình, lại len lén liếc Hàn Trầm. Không biết anh định ngồi ở đây bao lâu nữa?
Ai ngờ Hàn Trầm cũng đứng dậy. Thân hình của anh vốn cao lớn nên khi đứng lên, thùng xe trở nên đặc biệt chật chội. Mọi người đều dồn ánh mắt về phía anh.
Hàn Trầm bình thản hỏi Bạch Cẩm Hi: “Cô hết giờ làm rồi à?”
Bạch Cẩm Hi: “… Đúng thế!”
Anh cúi người nhảy