Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4801 lượt.

m năm trước, có lẽ đã qua đời, cũng có thể từ Bắc Kinh đến tỉnh K. Tuổi tác… chắc từ 22 đến 30 tuổi. Tôi chỉ có biết có thế thôi.”
Ông Châu “A” một tiếng: “Không có tên, cũng không rõ dung mạo. Thế thì tìm kiểu gì?” Ông ngẫm nghĩ, lại lên tiếng: “Bây giờ đúng là chẳng nghĩ ra cô gái nào phù hợp với điều kiện của cậu.”
Hàn Trầm cười cười: “Không sao, cám ơn chú. Tôi tự tìm là được.” Nói xong, anh cúi đầu tiếp tục nghiên cứu tư liệu.
Có lẽ bởi vì không giúp được gì cho anh, ông Châu cảm thấy ái ngại nên lại hỏi: “Chàng trai, người cậu đang tìm là gì của cậu? Sau này tôi sẽ lưu ý giúp cậu.”
Hàn Trầm dừng động tác, im lặng một lúc lâu.
“Cô ấy là vị hôn thê của tôi.” Anh cất giọng trầm trầm.
Ông Châu “Ờ” một tiếng, đột nhiên ngẩn người: “Vị hôn thê ư? Vậy tại sao cậu không biết tên tuổi và dung mạo của cô ấy?”
Hàn Trầm nheo mắt, hít một hơi thuốc lá, bình thản trả lời: “Năm năm trước, tôi từng bị thương nên nhiều thứ không còn nhớ rõ.”
Lời tác giả: Chắc mọi người cũng để ý, tuyến nhân vật chính và tuyến tình cảm của tác phẩm này có chút phức tạp hơn mấy tác phẩm trước của tôi. Hồi viết “Thời gian tươi đẹp”, tôi từng nhắc qua, bản thân luôn hy vọng tìm kiếm sự thay đổi. Trong hai tác phẩm phá án và cả cuốn về thương trường trước đó, nam nữ chính bắt đầu quen biết, dần dần phát triển tình cảm ngọt ngào theo từng bước một. Tuy được độc giả yêu thích nhưng viết mô típ đó nhiều quá cũng hơi ngán. Vì vậy trong tác phẩm này, tôi có sự điều chỉnh một chút. Tuy nhiên, về cơ bản vẫn là tiểu thuyết tình cảm ngọt ngào. Bởi vì tuyến nhân vật chính phức tạp nên những chương đầu có nhiều tình tiết làm bước đệm, mang ẩn ý sâu xa. Hy vọng mọi người hãy kiên nhẫn, sánh bước cùng sự trưởng thành và đa dạng hóa của tôi.

Bạch Cẩm Hi ngủ chập chờn, có cảm giác ai đó đang đẩy người mình. Cô hé mắt, dường như nhìn thấy một gương mặt đàn ông quen thuộc dưới ánh đèn mông lung.
“Bạch Cẩm Hi, cô đã tỉnh chưa?” Giọng nói trầm thấp vang lên.
Bạch Cẩm Hi trở mình, lẩm bẩm: “Chưa tỉnh!”
Hàn Trầm đứng bên cạnh bàn, nhìn cô xoay người sang hướng khác, tiếp tục co ro như con tôm. Anh gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, trong khi ông Châu ở bên cạnh dường như lường trước tình huống này, cố nhịn cười, đi ra ngoài.
Hàn Trầm túm cánh tay Bạch Cẩm Hi, lôi cô khỏi mặt bàn.
Bạch Cẩm Hi thật sự buồn ngủ. Mấy ngày qua bận rộn điều tra vụ án nên cô hầu như không chợp mắt, hôm nay vốn định về nhà ngủ bù lại bị lôi đến đây. Tuy bị Hàn Trầm kéo ngồi dậy nhưng cô vẫn nhắm mắt, đầu ngoẹo sang một bên, mái tóc dài rũ rượi.
“Đi thôi!” Hàn Trầm lên tiếng.
“Ờ…” Bạch Cẩm Hi ngả người về phía sau, lại nằm xuống bàn ngủ tiếp.
Hàn Trầm chau mày nhìn bộ dạng mềm nhũn của cô. Tay Từ Tư Bạch nói sai rồi, người đẹp họ Bạch đâu cần ai chăm sóc. Bởi ngoài diện mạo và một vài phương diện tính cách giống phụ nữ, các mặt khác cô hoàn toàn giống một cảnh sát lão luyện, vừa vô lại vừa lỗ mãng.
Anh đứng một lúc rồi rút hộp thuốc từ túi quần, nghiêng đầu châm một điếu, thở ra một vòng tròn khói.
Đang ngủ say sưa, Bạch Cẩm Hi chợt ngửi thấy một mùi thuốc lá dễ chịu quen thuộc. Cô vô thức hít hít vài cái. Sau đó, cô cảm thấy mùi thuốc lá đó rất gần, tựa hồ sắp chạm vào môi cô.
Cô liền há miệng, cắn một cái, nhưng chẳng có gì. Mùi thuốc lá đó giống như mọc cánh, vụt bay đi mất, nhanh không thể tưởng tượng.
Cô lập tức mở mắt, nhìn thấy Hàn Trầm đang chống một cánh tay xuống mặt bàn, tay còn lại kẹp điếu thuốc, cúi đầu nhìn cô chăm chú.
Sau đó, anh ngậm điếu thuốc vào miệng: “Dậy đi!”
Bạch Cẩm Hi lặng lẽ xuống bàn.
***
Vào lúc một giờ sáng, ngõ nhỏ trước phòng Hồ sơ như dòng sông ngoằn ngoèo, lấp lánh dưới ánh trăng. Đi vài bước, Bạch Cẩm Hi hỏi: “Anh đã tìm thấy người cần tìm chưa?”
Gương mặt nghiêng của Hàn Trầm mờ ảo sau làn khói thuốc trắng nhàn nhạt.
“Chưa.” Anh đáp.
Bạch Cẩm Hi im lặng một hai giây, lại mở miệng: “Không sao đâu, anh cứ tiếp tục cố gắng, thế nào cũng có ngày tìm thấy.”
Hàn Trầm ngoảnh đầu về phía cô. Trong đêm tối, ánh mắt của anh thâm trầm khó đoán.
“Cám ơn.” Anh nói bằng ngữ điệu ôn hòa.
Bạch Cẩm Hi hơi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên thần thám Hàn nói lời cảm ơn. Tất nhiên là bởi vì cô đã dẫn anh đến phòng Hồ sơ.
Cô thong thả đi vài bước, lại cất giọng đặc biệt thành khẩn: “Cám ơn gì chứ. Tuy việc này rất phiền phức, phải dùng đến mối quan hệ và thể diện của tôi, khiến tôi tốn bao tâm tư và thời gian, nhưng một khi đã nhận lời, dù có phải nhảy vào biển lửa, tôi cũng không nề hà.”
“Có phải cho cô một cọng rơm là cô có thể trèo lên cao không?” Hàn Trầm từ tốn mở miệng.
Bạch Cẩm Hi cười hì hì.
Buổi đêm yên tĩnh, khu phố cổ chìm trong giấc ngủ say, thỉnh thoảng mới có tiếng động cơ ô tô vọng tới. Tiếng chuông văng vẳng không biết đến từ phương nào, như vượt qua tầng mây, xuyên qua thành phố, như có như không lọt vào tai hai người.
Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm lặng lẽ đi về phía trước. Có lẽ đây là thời khắc êm đềm nhất của hai người kể