XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4565 lượt.

lại phát hiện trước đó của Mặt Lạnh.
Bạch Cẩm Hi, Châu Tiểu Triện và Lải Nhải nhíu mày, còn Mặt Lạnh khẽ gật đầu. Xem ra, anh ta đã hiểu ý Hàn Trầm.
“Một tên sát thủ chuyên nghiệp khi hành động chắc chắn sẽ đeo găng tay, đi bao chân, không để lại bất cứ dấu vết nào. Vậy thì việc gì hắn phải lau nền đất?” Anh nói: “Chỉ có một giải thích: Hắn lau đi giọt mồ hôi của mình.”
Bạch Cẩm Hi liền hiểu ra vấn đề: “Bởi vì ẩn nấp trên sân thượng một lúc lâu nên hắn chảy không ít mồ hôi, mới cần phải lau sạch?”
Lải Nhải tiếp lời: “Đúng rồi. Vì vậy, nạn nhân là do hắn lựa chọn. Bởi vì nếu tùy tiện giết người, lúc đó là buổi trưa, đường phố đầy người đi lại. Hắn ở trên sân thượng, chỉ cần tùy tiện nổ súng là cũng có thể giải quyết mấy người. Hắn cần gì phải đợi một thời gian dài để bắn chết hai nạn nhân đó?”
Năm người đều trầm tư suy nghĩ. Bạch Cẩm Hi không thể không thừa nhận, Hàn Trầm lại một lần nữa khiến cô cảm thấy sức hấp dẫn của phương pháp điều tra truyền thống.
Môn tâm lý tội phạm của cô là suy đoán tính cách và đặc điểm cá nhân từ hành vi của tội phạm. Còn anh thì nhạy bén nắm bắt từng chi tiết trông có vẻ không quan trọng để tìm kiếm kẽ hở trong logic, ví dụ mặt đất lau sạch mồ hôi, hay tiếng chuông vang lên vào buổi đêm, từ đó đưa ra giải thích hợp lý và chuẩn xác duy nhất.
Cô nên gọi anh là “Vua logic” mới phải. Không ngờ lần này, Lải Nhải lại “tâm linh tương thông” với cô, anh ta cảm thán: “Lão đại, anh đúng là “vua logic”. Chắc ngày xưa, anh học môn Toán rất giỏi.”
Châu Tiểu Triện phụ họa: “Đúng thế!”
Hàn Trầm cười cười. Như phát giác ra ánh mắt của Bạch Cẩm Hi, anh nhướn mày nhìn cô. Đôi mắt đen thâm trầm bức người, phảng phất vẫn còn tàn dư của buổi chiều, lúc anh kéo cô đứng dậy.
Bạch Cẩm Hi mỉm cười với anh. Hàn Trầm tiếp tục mở miệng: “Hiện trường còn một điểm bất thường nữa là vỏ đạn.”
Lải Nhải tiếp lời: “Đúng thế. Em cũng từng nghĩ, sau khi hung thủ nổ súng giết người, ít nhất cũng phải chục phút sau, đồn cảnh sát mới nhận được điện thoại báo án, trong khi hắn từ nóc tòa nhà chạy xuống vị trí đỗ xe, theo như chúng ta kiểm tra thì mất chưa đầy năm phút đồng hồ. Hung thủ hoàn toàn có thời gian nhặt vỏ đạn, nhưng tại sao hắn không làm vậy?
Khẩu súng bắn tỉa mà hắn sử dụng ở trong nước rất hiếm gặp, trên thị trường chợ đen cũng chưa chắc đã có. Bây giờ có đầu đạn và vỏ đạn, chúng ta sẽ có báo cáo chính xác trong vòng mười ngày, rằng viên đạn được bắn ra từ khẩu súng như thế nào, sử dụng mấy năm, thậm chí nơi sản xuất, năm nào sản xuất, có thể mua súng từ con đường nào, trước kia đã xảy ra vụ án tương tự sử dụng loại súng này hay chưa... Hắn để lại nhiều manh mối như vậy, chúng ta sẽ càng có cơ hội lần ra hắn.”
Hàn Trầm nheo mắt, cất giọng lạnh nhạt: “Một tên sát thủ chuyên nghiệp không thể phạm sai lầm sơ đẳng đến mức đó. Hắn không nhặt vỏ đạn, vậy thì chỉ có một nguyên nhân, việc làm này là không cần thiết bởi hắn chẳng hề bận tâm.”
Nghe câu này, bốn người đều chấn động.
“Có một nghịch lý ở đây.” Anh nói tiếp: “Hung thủ lau sạch mồ hôi, nhằm mục đích không cho chúng ta xét nghiệm DNA của hắn. Nếu để lại mồ hôi, chúng ta có thể xác định hắn là ai trong vòng ba ngày. Tuy nhiên, hắn lại cố tình để vỏ đạn ở hiện trường.”
Bộ não Bạch Cẩm Hi vụt qua một ý nghĩa, cô buột miệng: “Điều này chứng tỏ hắn đã không bận tâm đến việc bị chúng ta bắt trong tương lai. Hắn chỉ hy vọng mình không bị tóm nhanh như vậy.”
Hàn Trầm ngẩng đầu nhìn cô: “Đúng. Đây không đơn giản là chuyện tùy tiện giết mấy người để trả thù xã hội, mà hắn có một kế hoạch hoàn chỉnh, sẽ thực thi trong vòng mười ngày.”

Nửa đêm, Bạch Cẩm Hi một mình ngồi trong xe cảnh sát, tay cầm quyển sổ, cắm cúi ghi chép.
“Kẻ giết người hàng loạt T:
1. Đàn ông, 25-35 tuổi, tướng mạo bình thường;
2. Học lực: cấp ba hoặc chuyên ngành đại học;
3. Nghề nghiệp ngụy trang: công việc liên quan đến kỹ thuật như sửa máy tính, sửa đồng hồ... Nhiều khả năng có giấy chứng nhận nghề nghiệp sơ, trung cấp.
4. Nơi ở: Một khu chung cư bậc trung nào đó trong thành phố.
5. Lái một chiếc C- Elysee màu đen.
6. Trong ba tháng qua bị đả kích nặng nề về tình cảm. Ví dụ, người yêu hay người thân qua đời.
7. Coi thường cái chết, không loại trừ khả năng mắc bệnh nan y. Do đó, hung thủ mới bất chấp tất cả thực hiện kế hoạch.
Bạch Cẩm Hi ngẫm nghĩ, lại ghi chú ở dưới: “Tìm ra điểm chung giữa các nạn nhân, nắm được quy luật hành động của tội phạm là biện pháp duy nhất phá bỏ kế hoạch của hắn.”
Đúng lúc này, cửa ô tô mở ra, Châu Tiểu Triện chui vào trong.
“Cả gia đình đều không ở nhà, hàng xóm cũng không biết họ đi đâu. Em gọi điện thì tắt máy, chắc là muộn quá rồi. Bây giờ phải làm thế nào hả chị?”
Bạch Cẩm Hi chau mày: “Hết cách rồi, chúng ta đành đợi ở đây thôi.”
Châu Tiểu Triện gật đầu. Hai người cùng dõi mắt về khu chung cư ở phía trước. Đây là nhà Châu Tư Hàm, người bạn gái đã qua đời của nạn nhân trẻ tuổi Trần Tây Hiền. Vào thời khắc này, căn hộ ở tầng trên tắt đèn t