Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3542 lượt.
nếu hắn khai ra chuyện kia, hắn sẽ mất đi hết thảy!
Phạm Đồng dừng một chút nói tiếp:
- Theo tôi được biết, có thể làm được tới bước này, tuyệt đối khôngphải là oán quỷ đơn thuần, cũng phải là lão quỷ có mấy trăm năm đạohạnh.
- Không phải chỉ đơn thuần giúp hắn vận tài hay sao?
- Không phải!
Phạm Đồng hồi tưởng lại bộ dạng của Lý Tế Thâm lúc đó:
- Hắn nói rất rõ ràng là toàn bộ những gì hắn có được sẽ bị mất đi hết thảy.
Phạm Đồng vuốt vuốt trái tim đào ra từ trong ***g ngực của Lý Tế Thâm:
- Trái tim này thật xứng với hắn, vì tiền, ngay cả sống chết vợ cũ củamình cũng không để trong lòng, thật đúng là tâm địa sắt đá.
- Căn cứ tôi được tin tức, còn có hai người dính líu tới chuyện này, ông nghĩ làm sao?
Minh Diệu hỏi.
- Tôi mất không ít khí lực mới tra ra lai lịch người này, còn hai người kia tôi chưa kịp thăm dò.
Phạm Đồng nghĩ một lát nói:
- Nếu như anh có cách thì anh hãy đem tin tức tra được nói cho tôi biết, để tôi động thủ.
Nói tới đây, Phạm Đồng dùng giọng nói hài hước nói tiếp:
- Dù sao anh được xem là danh nhân, trên tay dính những thứ đồ khôngsạch sẽ thì không tốt lắm, loại công việc dơ bẩn này để những tiểu nhânvật như tôi đi làm là được rồi.
Minh Diệu cười khổ:
- Tôi đã nói rồi, bây giờ tôi bất quá chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi.
- Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, dù là quý tộc lụi bại bị đuổi ra gia tộc cũng còn mạnh hơn một kẻ lang thang không còn gia tộc ủng hộ như tôi,đúng không?
Phạm Đồng cười cười:
- Ai biết có thể cómột ngày nào đó phó hội trưởng đại nhân của chúng ta đột nhiên tuyên bốcho anh quay về gia tộc, vẫn giữ nguyên thân phận đương gia đời sau, dùsao hai người cũng là hai cha con.
Minh Diệu thở dài, không tiếp lời hắn.
Lúc này cửa phòng đột nhiên bị lực mạnh đụng vỡ, mấy cảnh sát vọt đi vào:
- Cảnh sát, đặt hai tay lên đầu, ngồi xuống không được nhúc nhích!
Phạm Đồng đột nhiên bị cảnh sát xông vào làm cả kinh sửng sốt, khi hắnnhìn thấy những cảnh sát kia dùng súng chỉ vào người mình mà không phảiMinh Diệu, hắn liền hiểu được.
- Anh bán đứng tôi!
Phạm Đồng dùng hai tay ôm đầu quỳ trên mặt đất, tức giận nhìn Minh Diệu:
- Tôi còn tưởng rằng anh có thể hiểu tôi, thì ra anh là tên lường gạt!
- Tôi có thể hiểu ông!
Minh Diệu đứng dậy, lúc sắp đi ra khỏi cửa, đột nhiên dừng bước:
- Mặc dù tôi có thể hiểu ông, không có nghĩa là tôi có thể tán thànhcách làm của ông. Dùng thủ đoạn tàn nhẫn giết chết yêu ma vô hại, vì mục đích của mình không từ thủ đoạn nào, bọn họ nói không sai, ông khôngkhác gì một tên đao phủ thủ. Có thể giết chết người không hề có chútnăng lực phản kháng, ông cũng là kẻ có tâm địa sắt đá.
Minh Diệu xoay đầu lại, nhìn Phạm Đồng đang bị cảnh sát còng tay, chỉ vào thi thể Lý Tế Thâm đang nằm trên mặt đất nói:
- Hắn bất quá chỉ có một trái tim không thuộc về hắn, ông lại đem hắncho rằng quái vật mà giết chết, người như ông vốn có thể sử dụng linhlực lại đi làm việc này, đối với những người bình thường mà nói ôngkhông phải cũng là một quái vật hay sao?
- Tôi là cứu vớt, tôi cứu vớt những người này!
Phạm Đồng vừa giãy dụa vừa hô to.
- Trước khi ông đi cứu vớt người khác, hẳn nên cứu vớt trái tim mình trước đã!
Minh Diệu lắc đầu, đi ra khỏi căn nhà gỗ âm u tràn đầy mùi máu tươi.
Phạm Đồng bị còng tay mang ra xe cảnh sát. Minh Diệu thở dài một hơi, châm một điếu thuốc.
Có lẽ đối với Phạm Đồng mà nói, việc làm của hắn không có gì đángtrách, nhưng đối với những người bình thường như Từ Mẫn mà nói, đâychính là mưu sát.
- Người của cô tới thật nhanh.
Nhìn Từ Mẫn đang đi tới, Minh Diệu nhàn nhạt nói.
- Đó là đương nhiên!
Từ Mẫn vẫn tức giận không thôi:
- Đối phó với kẻ sát nhân cùng hung cực ác như vậy động tác đương nhiên phải thật nhanh chóng.
- Kẻ sát nhân sao?
Minh Diệu cười cười, không tiếp lời nàng.
- Đương nhiên là kẻ sát nhân!
Từ Mẫn nhìn nụ cười trên mặt Minh Diệu, càng thêm tức giận:
- Người này bắt cóc, đả thương người, giết người, hủy hoại thi thể, không phải là kẻ bắt cóc thì là gì?
Minh Diệu thở dài một hơi:
- Trái tim kia chính cô cũng nhìn thấy, có ý kiến gì không?
- Có thể có ý kiến gì nữa, cho dù trái tim của Lý Tế Thâm có biến thành đá, vậy thì thế nào, hắn vẫn là một nhân loại còn sống sờ sờ, chỉ là có chút kỳ quái mà thôi.
Từ Mẫn đều cảm giác mình nói chuyện cũng không thuyết phục được mình, đây rõ ràng không phải là đồ vật mà loài người nên có.
- Ban đầu hắn còn chưa làm ra chuyện gì phạm pháp, mà kẻ bắt cóc kia đã làm toàn chuyện trái pháp luật.
Từ Mẫn nghĩ ngợi hồi lâu mới cho mình một lý do để thuyết phục được chính mình.
Minh Diệu không nói gì, đối với người bình thường mà nói, bọn họ cũngsẽ không cần đi xem rõ bản chất hay chân tướng, có thể đi lại, hít thở,những người như vậy đều được xem là nhân loại bình thường. Mà hắn và bọn họ hành động lại không giống như đại chúng, mới bị xem là quái vật. Cólẽ đối với Phạm Đồng mà nói, việc hắn là