Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3543 lượt.
m là đúng, giết chết một quáivật đã không còn thuộc về loài người, còn bị những nhân loại mà hắn cứuvớt hiểu lầm, điều này thật làm người ta quá mức tức giận. Còn đối vớinhững người như Từ Mẫn mà nói, đem sát nhân đưa ra công ký, làm như vậycũng không có gì là không đúng, đó là quan điểm về cách nhìn sự việc bất đồng mà thôi.
- Chẳng lẽ cậu cảm thấy hắn làm đúng?
Nhìn Minh Diệu không nói lời nào, Từ Mẫn cảm giác mình đã nói đến điểm mấu chốt.
Minh Diệu sửng sốt. Hắn cũng không biết nên làm như thế nào. Nếu nhưchuyện này đặt ở mười năm trước, có lẽ hắn sẽ giống như Phạm Đồng đốivới cái chết của Lý Tế Thâm không thèm nhìn tới, mà đặt tại bây giờ, qua thời gian dài trải qua cuộc sống của người bình thường, ngược lại chính hắn cũng không biết làm thế nào mới gọi là sai lầm.
- Hắn bị bắt trở về tiếp theo sẽ như thế nào?
Minh Diệu chuyển hướng đề tài.
- Còn có thể thế nào, thẩm vấn, ra tòa, đưa đi ngồi tù hoặc là tử hình!
Từ Mẫn nhìn xe cảnh sát rời đi, nỗi tức giận trong lòng rốt cục tiêu tán được một ít.
- Không thể nào!
Minh Diệu lắc đầu:
- Người này là nhân viên ngoài biên chế của hiệp hội, có lẽ các vị vừa bắt đầu thẩm vấn sẽ có người đem hắn mang đi.
- Hiệp hội kia có thể vượt qua cả luật pháp hay sao?
Nghe được lời nói của Minh Diệu, lửa giận vừa có chút tiêu tán của Từ Mẫn lại bắt đầu thiêu đốt.
Minh Diệu thở dài một tiếng, thật không cách nào giải thích rõ cho TừMẫn hiểu những mối quan hệ phức tạp bên trong. Nếu như theo ý nào đó mànói hiệp hội đích xác có thể áp đảo trên luật pháp, dù sao tuân thủ luật pháp chính là người bình thường, mà những người không bình thường lạituân thủ theo một bộ luật pháp khác hẳn, một bộ luật pháp do hiệp hộitùy lúc có thể sáng tác. Chuyện Phạm Đồng đã làm lần này sẽ chỉ được xem là không nghiêm trọng, nhiều nhất chỉ có thể xem là hành động quá khích mà thôi.
Từ Mẫn chợt tỉnh táo:
- Không được, tôi phải nghĩ biện pháp giữ tên kia lại, không thể để cho hắn bị những người áo đen kia mang đi.
- Tại sao?
Minh Diệu có chút không giải thích được:
- Chị lại có biện pháp gì? Những người áo đen kia cấp bậc còn cao hơn cả trưởng cục của chị!
- Không có cách nào cũng phải nghĩ!
Từ Mẫn cau mày:
- Người này điên cuồng như vậy, nếu như được thả ra, rất có thể lại thêm hai mạng người.
Minh Diệu nhớ tới hình của hai người khác bên trong tư liệu, hiểu rõ,Từ Mẫn đang sợ Phạm Đồng sẽ tiếp tục dùng loại thủ pháp tàn nhẫn nàygiết chết thêm hai người khác.
- Không cần phải lo lắng!
Minh Diệu nói, chuyện này hắn sẽ không cắm tay vào được nữa đâu.
- Vì sao?
Từ Mẫn sửng sốt.
- Hắn lén lút qua mặt cấp trên của hắn tra xét vụ án này. Cao tầng hiệp hội vốn đem chuyện này từ chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, kếtquả bị người này tạo ra tràng diện lớn như vậy, tôi nghĩ cho dù hắn bịngười của hiệp hội mang về, cũng sẽ bị chỉnh sửa một phen, trong thờigian ngắn sẽ không còn cơ hội xuất hiện bên ngoài.
Minh Diệu cười cười:
- Nếu là nói kỹ, tính cách của hắn cũng giống như chị thôi.
Từ Mẫn giận dữ:
- Cậu dám nói tôi giống loại người điên như vậy sao? Tôi xem cậu lại ngứa da!
Nhìn Từ Mẫn giơ cao quả đấm, Minh Diệu vội vàng cầu xin tha thứ:
- Hay là trước tiên nên suy nghĩ bước kế tiếp nên làm như thế nào đi!
- Còn có thể làm sao, đầu mối lại bị chặt đứt.
Từ Mẫn cũng hết đường xoay sở:
- Vốn nghĩ còn tìm được chút ít dấu vết trên người Lý Tế Thâm, kết quả lại bị tên điên kia làm hư rồi.
- Vừa rồi tôi có nói chuyện qua với Phạm Đồng.
Minh Diệu thoáng suy nghĩ một chút, quyết định nói ra:
- Phạm Đồng cũng không moi được lời khai gì từ miệng Lý Tế Thâm, nghenói Lý Tế Thâm tham tiền tới chết, chuyện gì cũng không chịu nói.
Minh Diệu đem những lời vừa nói với Phạm Đồng chọn lọc lại kể cho Từ Mẫn.
- Nói như vậy cho dù tìm được người cũng không có biện pháp biết chân tướng sao?
Từ Mẫn cũng cảm thấy có chút khó khăn.
- Bất kể như thế nào cũng phải thử xem một chút thôi.
Minh Diệu thở dài một hơi:
- Cho dù không chiếm được tình báo gì cũng không thể khiến cho haingười kia bị giết chết. Bên chị có tình báo gì khác hay không?
- Còn có được tình báo gì chứ.
Từ Mẫn liếc Minh Diệu nói:
- Chỉ có hình, ngay cả tên cũng không có, cảnh sát chúng tôi cũng không phải thần tiên, làm sao tìm được đây? Nhưng người đàn ông trẻ tuổi kiahình như tôi có chút ấn tượng, nhưng thật nghĩ không ra đã từng gặp nhau ở nơi nào.
Trong bóng tối, đột nhiên từ trên đỉnh đầu chiếuxuống hai đạo cường quang, chiếu sáng lên hai chiếc ghế. Mặc dù quangmang cực mạnh, nhưng không nhìn thấy rõ bộ dạng người ngồi trên ghế.
- Cây gậy quấy phân kia đã bị cảnh sát bắt đi rồi.
Thanh âm một người đàn ông lên tiếng nói, ở bên trong căn phòng trống trải quanh quẩn đùng đục.
- Như vậy cũng tốt, tránh cho việc hắn chạy loạn gây rối như vậy.
Một thanh âm khác nghe như của một người già lão, nhưng trung khí mười phần.
- Không đem hắn ra ngoài sao?