Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3520 lượt.

.

- Thế nào, không được sao?

- Không có cách nào.

Ada bất đắc dĩ lắc đầu.

- Dường như là Minh Diệu bị đưa tới một cái không gian độc lập. Nếu nhưkhông có được tọa độ, căn bản là chúng ta không thể tìm được hắn.

- Chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác sao?

Từ Mẫn hung hăng đập một quyền xuống bàn.

- Đáng ghét.

- Này…Ta đã trở lại.

Minh Diệu gãi gãi đầu, tất cả tinh lực của hai nữ nhân này đều đặt ở trong phiền muộn. Lại không có ai chú ý tới hắn đã trở lại.

- Này…

Minh Diệu bất đắc dĩ gãi gãi đầu.

- Tôi đã trở lại.

Hai người Ada và Từ Mẫn nhìn thấy Minh Diệu thì sửng sốt một lúc lâu. Sauđó mới đồng thanh hét ầm lên. Cái thanh âm có tần số cao kia khiến chocửa sổ thủy tinh cũng bị chấn động. Minh Diệu gắt gao bịt kín lỗ tailại.

- Anh…Anh.

Từ Mẫn chỉ vào Minh Diệu, lại nói không nên lời.

- A, nữ ác ma kia đã đưa tôi trở lại, thái độ cũng không tệ lắm.

Minh Diệu đại khái nói một chút chuyện đã xảy ra cho Từ Mẫn và Ada. Về phầnchuyện tình gặp Diệp Trọng, tự nhiên là hắn bỏ qua. Theo như lời nói của Diệp Trọng, người đã bức bách khiến hắn phải chạy trốn mười năm trướccòn chưa bắt được.

Mà lần này trở về dường như cũng là lén lút.Cho nên Minh Diệu quyết định giấu chuyện này ở trong bụng. Kể cả TiểuManh cũng không cho biết. Đợi cho tới thời gian thích hợp, tự nhiên Diệp Trọng sẽ xuất hiện.

- Cậu nói là ác ma kia để cho cậu đi dễ dàng vậy sao?

Ada có chút kỳ quái.

- Điều đó không có khả năng. Theo tôi được biết, ác ma kia cũng khôngphải là người dễ nói chuyện. Nếu mà muốn dùng lời lẽ để lừa gạt thì làchuyện không thể nào. Bởi vì ác ma mới là đại sư nói dối.

- Trong mắt của tôi, nàng cũng chỉ là một người đáng thương.

Minh Diệu nhớ tới lời nói của Lilith, thở dài một hơi.

- Mỗi ngày đều nhìn thấy tình yêu của người khác ở trước mặt mình. Cho dù có thể cảm nhận được mùi vị của tình yêu thì cũng là tình yêu của người khác. Bản thân cô ta căn bản không chiếm được tình yêu. Một cô gái khát nước lấy được một cái bình đựng nước của người ta, lại không thể mởđược nắp bình. So với việc không lấy được cái bình còn khó chịu hơn.

- Anh không phải muốn nói là ác ma kia bắt anh đi cũng chỉ là vì muốn thảo luận chuyện tình yêu gì đó đấy chứ.

Từ Mẫn cảm giác Minh Diệu còn có chuyện gì chưa nói.

- Đúng là đơn giản như vậy.

Minh Diệu không có nói ra chuyển biến khát vọng trong lòng mình. Dù có nóichuyện đó ra cho người khác thì họ cũng sẽ không hiểu được. Minh Diệuchưa từng nói cho người khác biết thân thế của mình. Mà Từ Mẫn và Adacũng biết ý không hỏi. Các nàng cảm thấy được nếu tới thời gian thíchhợp, Minh Diệu sẽ tự mình nói ra.


- Tóm lại, nữ ác ma kia bắt tôi đi là muốn cho tôi chút giáo huấn, kếtquả là bị tôi bịa ra chút chuyện lừa gạt, nên để tôi trở về. Chỉ đơngiản như vậy.

Minh Diệu ngồi ở trên ghế salon, muốn lấy một điếu thuốc ở trong túi quần ra, lại phát hiện bên trong rỗng tuếch.

Hai người Ada và Từ Mẫn nhìn Minh Diệu không nói gì, nhưng mà trên mặt hai người đều bày ra bộ dáng ta không tin.

- Tốt lắm, chuyện này liền dừng ở đây đi.

Minh Diệu đứng lên nói.

- Tôi cũng đã hỏi rõ ràng. Đám người Dương Bội Gia chết, đích thật là dobọn hắn gây tội thì phải chịu tội. Trên thế giới này không có bữa ăn nào mà không phải trả tiền, muốn đạt được dục vọng của mình thì cũng phảitrả một cái gì đó thì mới được. Trao đổi đồng giá, không có gì để chúngta thông cảm.

- Trao đổi đồng giá sao?

Từ Mẫn cau mày.

- Như thế nào mà anh lại có thể so sánh giá trị giữa dục vọng và sinh mệnh.

- Không cần chúng ta phải suy nghĩ.

Minh Diệu lắc lắc đầu.

- Thứ này thì người giao dịch tự mình suy nghĩ sẽ tốt hơn. Chỉ cần bọn họ cảm thấy đáng giá thì có cái gì là không thể.

Minh Diệu dừng một chút, tiếp theo liền bày ra bộ dáng bất đắc dĩ.

- Hơn nữa loại giao dịch này cũng không phải là mua bán thức ăn trên thịtrường, không có cách nào mặc cả. Giá cả đều là do nữ ác ma kia địnhđoạt. Lũng đoạn là cảnh giới cao nhất trong làm sinh ý.

- Ta cảm thấy người tên Âu Phàm kia thực đáng thương.

Ada thở dài một hơi.

- Cô độc, là thứ mà không phải người nào cũng có thể chịu được. Huống chi là vô cùng vô tận cô độc.

Minh Diệu không nói gì, Dương Bội Gia tình nguyện dùng bốn mươi năm tuổi thọ của mình để đổi lấy sự thống khổ cho người phụ lòng mình. Điều nàykhiến cho Minh Diệu cảm giác sâu sắc được rằng nữ nhân đều là động vậtngang ngạnh. Chọc vào tiểu nhân chứ ngàn vạn lần không được chọc vào nữnhân.

- Cứ như vậy đi, dù sao chúng ta đã biết rõ chân tướng rồi, chuyện này liền dừng ở đây đi.

Minh Diệu đứng dậy.

- Dù sao thì dục vọng của nhân loại là vô cùng vô tận, mà sinh mệnh làcủa mỗi người. Có dùng sinh mạng để đổi lấy những khát khao của hắn haykhông là quyền tự do của nhân loại. Ác ma cùng lắm cũng chỉ là mộtthương nhân mà t


Ring ring