Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3521 lượt.

hôi. Quyền quyết định có giao dịch hay không thì nằm ởtrong tay nhân loại.

- Anh muốn đi đâu?

Chứng kiến Minh Diệu đi ra khỏi cửa, Từ Mẫn ở phía sau hỏi.

- Tôi đi mua bao thuốc.

Minh Diệu không quay đầu lại nói.

Bóc bao thuốc ra, Minh Diệu châm một điếu thuốc. Hơi Ni-cô-tin nồng đậmtràn ngập trong phổi mang theo một cỗ khoái cảm mê muội. Minh Diệu ngồi ở chỗ trống ven đường, nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời.

- Hiện tại mong muốn của ta, rốt cuộc là cái gì.

Minh Diệu nhìn điếu thuốc vừa châm, thì thào tự nói.

- Là do ý chí của mình quá bạc nhược, hay là lực thích ứng quá mạnh mẽ.Ta nghĩ hiện tại ta đã không thích hợp với cuộc sống trước kia, mà cuộcsống bây giờ có lẽ đã trở thành thứ giống như thói quen. Kế tiếp, rốtcuộc ta nên làm như thế nào mới phải?

Nhìn thấy người nam nhân sắc mặt tái nhợt đang ngồi đối diện, Lilith có một loại cảm giác không nỡ xuống tay.

- Diệp tiên sinh, ta không rõ, vì sao lão bản của các ngài lại phái ngài tới tìm ta.

Lilith nhẹ nhàng xoa nhẹ cái trán. Người nam nhân trước mặt này, dường như làcó rất nhiều bí mật. Những cái bí mật kia như là một con đường rậm rạprối loạn, ngược lại khiến cho người ta không thể thấy rõ sự thật.

- Bởi vì ta không dễ dàng bị kích động.

Biểu tình của Diệp Trọng rất nghiêm túc, giống như là một cây cung cứng rắn. Đối diện với khuôn mặt nhìn qua đã giống như là quen biết, khiến chongười luôn trầm ổn như Diệp Trọng lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòngcũng không khỏi nhảy lên một cái.

Khuôn mặt này, nụ cười thânthiết giống như đã từng gặp qua này khiến cho trái tim vốn đã cứng rắncủa Diệp Trọng trở nên mềm nhũn. Nhưng mà chỉ là thất thần trong nháymắt mà thôi. Lý trí của Diệp trọng nói cho hắn biết, nữ nhân này, tuyệtđối không phải là người con gái mình chôn dấu trong lòng kia. Người congái cầm ô đánh trúng Tiểu Hồng trong mưa, mỉm cười chờ đợi mình.

- Lão bản của chúng ta phái ta tới, là vì muốn biểu đạt một chút thành ý của chúng ta.

- Thành ý?

Lilith nở nụ cười, cười rất vui vẻ.

- Cái thứ đó thì có lợi ích gì?

Diệp Trọng mới vừa muốn nói gì, Lilith liền ngắt lời hắn.

- Ta biết lão bản của các ngài muốn cái gì, đích xác ta cũng có thể làm được. Nhưng mà vì sao ta lại phải làm như vậy?

- Chỉ cần cô đưa ra điều kiện, chúng ta cũng có thể hoàn thành cho cô.

Đối với việc Lilith làm khó dễ Diệp Trọng cũng không có phản ứng gì, dườngnhư là giao dịch có thành công hay không đối với hắn đều không có quanhệ.

- Không, không, không, ta nghĩ ngài đã hiểu lầm rồi.

Lilith nhẹ nhàng đung đưa cái ngón tay màu xanh nhạt như ngọc.

- Bình thường, người nói lời này hẳn là ta. Huống chi, các ngài có thểcho ta, tự bản thân ta cũng có thể lấy được, mà cái ta cho các ngài đềulà những thứ các ngài không lấy được.

- Cô biết chúng ta muốn cái gì?

Lông mi của Diệp Trọng cau lại.

- Đương nhiên. Loại phương pháp này, đương nhiên là ta biết. Nhưng mà tại sao ta phải cho các ngài?

Lilith nâng mắt nhìn Diệp Trọng.

- Lão bản của ngài là ai, ta không biết. Nhưng mà ta phỏng chừng thì cùng lắm cũng chỉ là một con yêu quái lớn tuổi một chút mà thôi. Hắn có thểcho ta cái mà ta cần sao? Nói về thành ý, bản thân ta cảm thấy tự hắnđến bàn chuyện với ta còn có thành ý hơn.

- Chuyện này chỉ sợ làrất khó. Dù sao lão bản của chúng ta và cô khác nhau. Cô là thuộc loạitồn tại không thể ước thúc. Mà hắn lại bị một số đồ vật của thế tục trói buộc. Nếu mà hắn tự mình đến gặp cô, chỉ sợ là sẽ mang đến rất nhiềuphiền toái.

Diệp Trọng cau mày, chăm chú nhìn Lilith.

- Thật sự là cô có loại phương pháp này.

- Như vậy ngài cho rằng vì sao mà ta lại phải chạy đến phương đông?

Lilith cau mày.

- Nếu không phải những người ở tây phương đó quá mức đáng ghét. Ta cũng không nghĩ tới việc chạy về đây đâu.

- Ta hiểu, ta sẽ trở về giải thích với lão bản.

Diệp Trọng gật gật đầu, đứng dậy đi ra cửa.

- Sau khi nói cho các ngài phương pháp, ta còn có thể tự do như vậy sao?

Lilith khinh miệt cười.

- Thật sự nghĩ ta ngu ngốc sao?

- Tiểu Hắc.

Lilith kêu một tiếng.

Cửa mở ra, người da đen bị Minh Diệu đánh cho mặt mũi biến đạng đi đến.Hướng về phía Lilith hành lễ. Nhưng mà diễn cảm trịnh trọng xuất hiện ởtrên gương mặt sưng phù kia nhìn qua có chút buồn cười.

- Thu thập mọi thứ, chúng ta rời khỏi phương đông.

Lilith phất phất tay, người da đen gật gật đầu lui xuống.

- Thiệt là, đi đến chỗ nào cũng đều không được ở yên.

Lilith ngồi ở trên ghế duỗi lưng một cái, bộ ngực kia càng có vẻ thêm mê người.

- Nhưng mà đôi mắt kia đích thật là thứ tốt, thật là thèm muốn a.


- Diệp Trọng đã trở lại, ta đã gặp mặt hắn.

Minh Diệu ngồi ở trên ghế, Lê bàn tử ngồi ở phía đối diện đang ngoáy cái lỗ tai, dường như không hề bất ngờ đối với tin tức này.

- Trở về rồi lại ra đi, không phải l


Ring ring