Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3509 lượt.
ngài luôn luôn giữ mình trong sạch. Nếu làvì muốn giữ mình trong sạch mà làm ra chuyện như vậy thì thật ra là mấtnhiều hơn được. Lại nói tôi đoán chừng công việc hiện tại của ngài đangtiến triển rất thuận lợi chứ.
- Bớt lắm mồm.
Tần Khai liếc mắt nhìn Minh Diệu một cái.
- Tu luyện Ngũ Hành thuật cho tốt đi, Tần gia sau này còn phải trông cậy vào ngươi điều hành đấy.
- Quả nhiên bản Ngũ Hành thuật kỳ quái kia là ngài đưa tới cho tôi. Tiểu bàn tử thật đúng là hiểu ngài, một cái liền đoán trúng.
Minh Diệu nhìn Tần Khai có chút bận tâm.
- Thứ đồ kỳ quái như vậy ngài lấy từ đâu ra? Đồ vật bên trong đều làgiống thật mà lại toàn là giả, chẳng ra cái gì cả, tôi luyện nó sẽ không biến thành tẩu hỏa nhập ma đấy chứ?
- Ngươi không biết xem hàng.
Tần Khai lắc đầu.
- Quyển sách này là ta phải mất công sức rất lớn mới tìm được, đây là thuật pháp thích hợp nhất cho ngươi tu luyện.
Minh Diệu không hiểu.
Tần Khai liếc mắt nhìn Minh Diệu một cái, bắt đầu chậm rãi nói.
- Ngũ Hành thuật này, là đương gia đời trước, cũng chính là ông nội củangươi phát hiện trong một cái mật thất được che giấu ở tàng thư khố. Từkhi bắt đầu đặt vào nơi này đã không được ai phát hiện ra, nhưng mà ítnhất cũng có lịch sử ngoài ngàn năm. Ngũ Hành thuật này và chú thuậtkhác bất đồng. Quyển sách này rất kỳ quái, đồ vật bên trong chỉ thíchhợp đối với những người trưởng thành thân thể đã định hình nhưng chưatừng tu luyện linh thuật. Điều này đối với thuật pháp gia truyền củachúng ta khác nhau rất lớn. Ông nội của ngươi cũng đã từng tìm kiếm nhân tài vĩ đại trong gia tộc để thử tu luyện, nhưng mà không ai thành công. Ngươi cũng biết, người của gia tộc chúng ta, vừa mới ra đời đã bắt đầutu luyện linh lực, muốn tìm được một người trưởng thành không tu luyệnqua pháp thuật căn bản là không có khả năng. Ông nội của ngươi không cam lòng, liền tùy tiện tìm một người thường có chút tư chất, bí mật nhậnhắn làm đồ đệ, truyền dạy Ngũ Hành thuật này cho hắn. Vốn ông nội củangươi chỉ là muốn nhìn xem rốt cuộc Ngũ Hành thuật này có đặc biệt gì,cũng không có để đồ đệ này ở trong lòng. Nhưng mà thật không ngờ, ngườinọ chỉ luyện tập không đến một năm thời gian, liền thể hiện ra uy lựckinh người. Cho nên sau chuyện tình lần đó của ngươi, ta liền quyết định giao quyển sách này cho ngươi. Hiện tại chỉ có ngươi là người thích hợp nhất để tu luyện thuật pháp này.
- Chẳng thể trách Tiểu bàn tử cũng không thể hiểu được.
Minh Diệu gật gật đầu, như có suy nghĩ gì.
- Nhưng mà người làm thí nghiệm phẩm chất kia là ai, nếu Ngũ Hành Thuậtthật sự lợi hại như vậy, như thế nào mà tôi chưa từng nghe nói qua sựtồn tại của người này ?
- Người kia ngươi đã gặp qua, hơn nữa không phải chỉ một lần.
Tần Khải chỉ chỉ cái kính mắt của Minh Diệu.
- Ngươi cho là chỉ bằng vào một tiểu tử chưa ráo máu đầu bị đuổi khỏi nhà như ngươi, có tư cách gì dễ dàng phá vỡ cuộc sống yên ổn của người tađể tạo ra cho ngươi một đôi kính mắt độc nhất vô nhị như vậy?
- Chẳng trách.
Lúc này Minh Diệu mới chợt hiểu ra.
- Thảo nào đại sư Dịch tiên sinh nổi danh khắp thiên hạ về chế tạo linhkhí lại nói chuyện tốt như vậy, thì ra là vì thể diện của ông nội.
Tần Khai gật gật đầu.
- Lại nói tiếp, hắn cũng có thể coi như một nửa sư thúc của ngươi, chỉ là có rất ít người biết được hắn có quan hệ với nhà chúng ta mà thôi. Nếumà có chuyện tình gì khó giải quyết, ta lại không có cách nào nhúng tayvào thì ngươi có thể đi tìm hắn hỗ trợ.
- Được, tôi biết rồi.
Minh Diệu gật gật đầu.
- Còn cái gì cần phân phó nữa không?
Tần Mở nhìn về phương xa, thở dài một hơi.
- Phong khởi, xem ra những ngày an bình đã không còn nhiều lắm. Đợi chohết thảy mọi chuyện đều kết thúc, ta sẽ tìm lý do để ngươi trở về.
- Chẳng lẽ sắp có chuyện không bình thường xảy ra sao?
Minh Diệu thấy bộ dạng thâm trầm của Tần Khai, có chút không rõ ý tứ trong lời nói.
- Không có gì, ngươi chỉ cần bình an còn sống là tốt rồi.
Tần Khai lắc đầu, không có giải thích, chỉ dời chủ đề câu chuyện sang hướng khác.
- Chuyện ngươi làm lần này có chút gây họa, cho nên chỉ sợ trong hiệp hội có vài người sẽ hành động.
- Hành động? Là người chỉ trích ngài chuyện tình năm đó sao? Thế thì không cần lo lắng.
Minh Diệu nói.
- Tôi có thể dùng Ngũ Hành thuật vốn thật mà lại giả kia làm tấm khiên,dù sao những người đó cũng chỉ xem mà không hiểu được cách luyện.
- Cái này cũng không phải là cái ta lo lắng, việc này nhiều nhất bọn hắncũng chỉ có thể nói thầm trong lòng, ai cũng sẽ không ngốc đến mức trựctiếp vạch mặt, dù sao địa vị hiện tại của ta bây giờ vẫn còn, muốn làmkhó dễ đối với ta thì còn phải nghĩ kỹ.
Tần Khai lắc lắc đầu.
- Cái ta lo lắng là một số phái sẽ lợi dụng ngươi tới làm những chuyện tình để cho ta bó tay bó chân.
- Những chuyện đấm đá c