Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3511 lượt.

ờng vừa mới bắt đầu tập sử dụnglinh lực, ngay từ đầu đó là rèn luyện cho phách kết của mình có thể chứa đựng càng nhiều linh lực, sau đó là đồng thời hấp thu và cảm nhận tìnhhuống vận chuyển linh lực trong người. Nắm giữ được phương pháp sử dụng. Có thể là tình huống của cô bất đồng. Trong cơ thể cô linh lực rấtnhiều, rất mạnh, thậm chí mạnh hơn rất nhiều người đã tu luyện ba bốnmươi năm. Nhưng mà linh lực của cô cũng không phải là hấp thu từ ngoạigiới mà là bẩm sinh. Cho nên căn bản là cô không biết vận dụng nó thểnào, bởi vì căn bản là cô không thể cảm nhận được sự vận chuyển của linh lực trong cơ thể. Cho nên việc cô phải làm bây giờ chính là tập trungtinh thần, đi cảm giác xem linh lực trong cơ thể mình vận chuyển như thế nào. Nhớ kỹ là sự vận chuyển trong cơ thể mình, chỉ có như vậy, cô mớicó thể vận dụng được linh lực trong cơ thể mình.

Diệp Tiểu Manhvà người có linh lực bình thường bất đồng. Người có linh năng lực bìnhthường lúc vừa mới bắt đầu linh lực trong cơ thể cũng không nhiều, chonên cần không ngừng rèn luyện để cho phách kết hấp thu càng nhiều linhlực hơn. Ở trong quá trình hấp thu tự nhiên sẽ có thể lĩnh ngộ phươngpháp vận dụng linh lực. Mà yêu quái lại không giống như nhân loại. Yêuquái vừa sinh ra liền đã có linh lực cường đại, mà vận dụng linh lực lại càng là bản năng bẩm sinh. Trong cơ thể Diệp Tiểu Manh chảy xuôi mộtnửa dòng máu hồ yêu, tuy rằng bề ngoài nhìn qua là nhân loại, nhưng màkết cấu trong cơ thể thì lại giống như yêu quái, cho nên trong cơ thể đã có được linh lực cường đại, căn bản không cần rèn luyện. Nhưng mà cáiloại bản năng vận dụng linh lực như thế nào, Diệp Tiểu Manh lại khôngcó. Bởi vì một nửa dòng máu của nàng lại là nhân loại. Hiện tại DiệpTiểu Manh giống như là một phú ông không biết tiêu tiền. Mà việc MinhDiệu phải làm bây giờ đó là dạy cho vị phú ông này biết tiêu tiền nhưthế nào.

- Tập trung tinh thần, tưởng tượng trong thân thể củamình có một cỗ khí lưu động. Đem cỗ khí lưu này đưa đến cục đá tronglòng bàn tay.

Minh Diệu nhìn Diệp Tiểu Manh, trong lòng khôngkhỏi cảm khái, không nghĩ tới cuối cùng vẫn phải đi tới một bước này.Một cái phách kết trong cơ thể còn không có lại muốn dạy người ta làmsao sử dụng linh lực. Loại cảm giác này Minh Diệu cũng không biết phảinói như thế nào.

- Có dòng khí sao…

Diệp Tiểu Manh nghẹn đỏ mặt, chăm chú nhìn hòn đá trong tay.

- Tôi thử xem.

- Ừ.

Diệp Tiểu Manh nhìn hòn đá trong tay giống như nhìn kẻ thù. Tay phải khôngngừng run rẩy, thì ra là nàng đang nỗ lực vận chuyển lực lượng đến tayphải của mình.

- Có cỗ khí, có cỗ khí..

Diệp Tiểu Manh không ngừng mặc niệm ở trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

- Vận chuyển đến lòng bàn tay.

- Phốc.

Một thanh âm không hài hòa vang lên, còn mang theo một mùi hương rau hẹ.

- Thật ngại quá.

Diệp Tiểu Manh thè lưỡi, mặt trở nên đỏ hơn.

- Có vẻ như khí này đã chạy đến phía dưới, giữa trưa nay tôi đã ăn bánh chẻo.

- Cô bị ngu ngốc sao?

Minh Diệu bóp cái mũi của Diệp Tiểu Manh một cái.

- Bảo cô vận đến lòng bàn tay, cô lại vận đến cái mông để làm gì. Từ giờ đến khuya phải không ngừng luyện tập cho ta.

Nói xong Minh Diệu đứng dậy, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài.

- Này! Chú bảo tôi luyện tập, còn chú muốn đi đâu vậy?

Diệp Tiểu Manh ở phía sau hô to.

- Cô nói xem ta đi đâu nào?

Minh Diệu quay đầu lại liếc mắt nhìn Diệp Tiểu manh một cái.

- Ta đi ra ngoài trốn, cô cứ theo phương pháp này luyện tập là được, cứ ở chỗ này, ta sợ sẽ trúng độc hôn mê mất.

Minh Diệu mặc chiếc áo khoác và đi ra cửa, không có đi xuống lầu mà ngược lại đi lên lầu.

Đẩy cái cửa sắt ra, Minh Diệu đi tới thiên thai. Ở bên cạnh thiên thai cómột trung niên nhân đang đứng nhìn phong cảnh phía xa, có lẽ là đã đứng ở nơi này khá lâu rồi.


- Có chuyện gì mà Tần đại đội trưởng lại tới tìm một tiểu nhân vật như ta vậy?

Minh Diệu đốt một điếu thuốc, đứng ở cửa cũng không có đi tới.

- Ngươi nói chuyện với phụ thân ngươi như vậy sao?

Trung niên nhân xoay người, gương mặt cương nghị mang theo một cỗ uy nghiêmkhông thể kháng cự. Đó là một loại uy áp mà chỉ người có địa vị cao mớicó thể phát ra.

- Không phải là ngài đã đuổi tôi ra khỏi gia tộc rồi, còn nói không hề có đứa con trai này nữa?

Minh Diệu phun ra một hơi khói dày đặc, dường như là muốn nhổ ra tất cả oán khí trong lòng.

- Tôi đã không còn mang họ Tần nữa, hiện tại tôi mang họ Minh, đứa contrai họ Tần của ngài đã chết rồi, Tần phó hội trưởng đại nhân.

Minh Diệu đặc biệt nhân mạnh hai chữ đại nhân, dương như là muốn phát tiết thứ gì đó.

- Trong lòng còn có oán khí lớn như vậy sao?

Tần Khai từ bên cạnh thiên thai đi xuống, từng bước một hướng về phía MinhDiệu đi đến. Nhìn thấy phụ thân đi tới gần, Minh Diệu cảm giác lòng bàntay bắt đầu đổ mồ hôi. Đây chính là cảm giác sợ hãi bẩm sinh đối với phụ thân. Minh Diệu nỗ lực khống chế