Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3466 lượt.

ngty ở tầng hai năm, nếu mà đi cầu thang bộ xuống đất thì chỉ sợ sẽ mệtchết. Quản lý nghĩ nghĩ, ở khúc quanh chỗ hành lang trong lầu còn có một cái thang máy đặc biệt chuyên dùng để vận chuyển hàng hóa. Cái thangmáy kia hẳn là đều sẽ mở hai bốn trên hai bốn giờ. Tuy rằng nói đếnthang máy vận chuyển hàng hóa thì hơi có chút khó nghe, nhưng mà quản lý cũng không có lựa chọn nào khác.

Ấn cái nút đi xuống, không bao lâu cánh cửa màu xanh biếc thật lớn của thang máy liền mở ra, quản lý đi vào.

Có thể là bởi vì cái công ty mới ở lầu trên còn đang vận chuyển nội thấtnên trong thang máy vận chuyển hàng hóa vẫn không thiếu đồ đạc chưachuyển ra. Ở bốn vách tường bên trong đều có những chiếc gương lớn đặtngay ngắn.

Quản lý nhìn thấy bên trong thang máy ngổn ngang đồđạc thì nhíu nhíu mày. Những người này cũng không sợ để đồ đạc ở chỗ này sẽ bị người ta đánh cắp đi sao. Nhưng mà nói tiếp những thứ đồ này thật ra thì cũng có rất ít khi sử dụng đến. Chỉ là một ít đồ dùng để trưngbày trong các phòng tiếp khách gì đó. Quản lý cũng chẳng muốn tìm hiểunhiều như vậy, hiện tại hắn chỉ muốn đi nhanh về nhà ngủ. Quản lý ấn nút thang máy đi xuống lầu một.

Thang máy hơi chấn động một cái, bắt đầu chậm rãi đi xuống dưới. Thang máy đi xuống khiến cho người hơi bịmất trọng lượng làm cho hắn có chút buồn ngủ. Hắn cảm giác rất có thểmình cứ đứng ở trong thanh máy như vậy mà tiến vào mộng đẹp.

“Đinh” một tiếng, thang máy dừng lại. Quản lý mở ánh mắt mịt mờ, đi ra khỏi thang máy.

Vừa đẩy cánh cửa hành lang ra hắn liền lặng đi một chút. Nơi này không phải tầng một.

Cái bảng hiệu thật lớn ở trên tường đã nói rõ, nơi này chẳng qua chỉ làtầng mười tám mà thôi. Chẳng thể trách hôm nay hắn lại có cảm giác thang máy đi nhanh như vậy.

Quản lý mắng một câu, lại trở lại thangmáy, lại ấn nút đóng cửa lại. Đại khái là không biết tên gia hỏa đángghét nào ban ngày đi xuống làm kẹt cái nút lại. Quản lý thầm đoán ởtrong lòng.

Thang máy lại tiếp tục đi xuống dưới, nhưng mà lần này vẫn không được bao lâu thì lại “Đinh” một tiếng rồi dừng lại.

Quản lý nhìn cái đèn bào hiệu ở trên thang máy, trên đó viết là tầng mườihai. Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên ngoài là một mảnh tối đen. Xa xacó một cái hộp an toàn, bên trong có chiếc đèn báo hiệu màu xanh biếc,có thể là do tiếp xúc kém nên quang mang màu xanh chợt lóe chợt tắt,nhìn qua có chút dọa người.

- Thật đáng ghét, không có việc gì thì ấn thang máy để làm gì?

Quản lý cảm giác có chút lạnh người, còn hơi sợ nữa. Hắn nói kháy để chomình thêm can đảm, lại tiếp tục ấn nút đóng cửa thang máy lại.

Thang máy tiếp tục đi xuống, thế nhưng đi một lúc lâu mới đột nhiên dừng lại. Quản lý thấy rõ, lần này đích thực là đã tới lầu một rồi, hắn liền bước nhanh ra khỏi cái thang máy vận chuyển hàng hóa đáng ghét này.

Đèn báo hiệu ở hành lang đã tắt từ lâu, chỉ còn lại hai cái đèn nhỏ điđường ở bên trên trần nhà, ánh sáng ố vàng chiếu xuống so với không cóánh sáng còn làm cho người ta sợ hãi hơn. Giống như là đi ở trong mộtcái hầm mộ tràn đầy những ngọn nến thật lớn vậy. Quản lý rùng mình mộtcái, cảm giác buổi tối ở nơi này có chút rợn người. Hắn không khỏi nhớtới những phim kinh dị về các chuyện ma quái ở cao ốc. Hắn nắm thật chặt cái tay áo, bước đi nhanh tới cửa trước, đẩy cánh cửa hàng lang đi ra.

Đẩy cửa ra, quản lý liền ngây ngẩn cả người. Nơi này không phải là tầngmột. Ở tầng một, vừa đẩy cánh cửa hành lang ra là hắn có thể chứng kiếnnơi tiếp đãi của cao ốc cách đó không xa. Ở nơi đó thì hai mươi bốn giờđều có người trực ban, đèn đuốc sáng trưng. Nhưng mà bây giờ hắn nhìnqua, vẫn là chỗ hành lang nối với thang máy giống y như trên lầu.

Nơi này ánh sáng rất yếu ớt, ngay cả mấy cái đèn đi đường ở trên trần cũngkhông phát sáng. Vì quá tối nên quản lý không thấy rõ được cái bảng hiệu ở trên tầng, hắn cũng không biết rốt cuộc đây là ở tầng mấy nữa. Có lẽlà đèn chỉ thị ở thang máy vận chuyển hàng hóa bị hỏng rồi. Quản lý thầm nghĩ trong lòng.

Hắn lấy điện thoải ra, muốn dùng điện thoại soi xem rốt cuộc đây là tầng mấy, như vậy thì mới có thể tính toán được. Mở điện thoại ra, quản lý ngây người.

Trên điện thoại di động, mộtvạch sóng cũng đều không có, chỉ có mấy chữ khẩn cấp to tướng hiện ra ởgiữ màn hình. Kỳ lạ, cả tòa cao ốc này không phải đều được bao trùm tínhiệu di động sao? Dù cho có ở trong thang máy thì cũng gọi điện thoạiđược, làm sao có thể xuất hiện tình huống không có tín hiệu được.

Quản lý cảm giác chuyện đêm nay có chút thật là quỷ dị, hắn cũng không cónhiều tâm tư tìm hiểu xem điện thoại bị làm sao mà lại không có tínhiệu. Hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Nhờ vào ánh sáng mỏng manh từ chiếc di động kia mà quản lý có thể thấy rõ cáibiển báo hiệu tầng lầu. Nhưng mà vừa thấy một cái, hắn liền kêu to đẩycánh cửa tầng lầu ra, chạy trở về hành lang, liều mạng nhấn đóng cửathang máy.

- Gặp quỷ, gặp quỷ.

Quản lý bị dọa đến mứcngười đầy mồ hôi lạnh.


Disneyland 1972 Love the old s