Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3470 lượt.
hắc chắn.
- Chủ quán kia cũng có chút kỳ quái, mấy ngày hôm nay cũng không có mở cửa hàng, nghenói hắn đã chuyển nhượng lại cửa hàng rồi, sáng sớm hôm nay đã ngồi xelửa chuyển đi rồi.
- Để ý hắn làm gì, hắn đã cho chúng ta một món lời lớn như vậy là được rồi.
Trần Viêm cũng không để chuyện này ở trong lòng, hiện tại đầu óc của nàngđang suy nghĩ đến sau khi bán cái bàn trang điểm này đi thì làm gì vớisố tiền thu được.
- Anh nói xem, chúng ta bán thứ này như thế nào?
- Cái này…Để sau này rồi tính.
Trong lòng Tống Tân thật sự có chút luyến tiếc không muốn bán chiếc bàn trang điểm này đi. Với hắn mà nói, thứ này dường như có ý nghĩa không tầmthường, nhưng mà cụ thể là cái gì thì hắn cũng không nói ra được.
Trần Viêm thấy ánh mắt của hắn có chút kỳ quái, Tống Tân vội vàng bổ sung nói:
- Thứ này phải tìm được người nào biết xem hàng thì mới có thể bán được giá tốt.
- Điều này cũng đúng.
Trần Viêm nghĩ nghĩ, cảm thấy Tống Tân nói cũng có lý.
- Công việc trong bệnh viện gần đây như thế nào?
Tống Tân liền tranh thủ đổi đề tài.
- Làm sao mà hay tăng ca như vậy?
- Không có biện pháp nào, mình là người mới mà.
Trần Viêm nói đến việc này, có chút không yên lòng, ánh mắt kia của Tống Tân dường như có chút kỳ quái.
- Là người mới tự nhiên là phải làm nhiều hơn.
- Nhưng mà em đã làm ở đó hơn một năm rồi, năm nay không phải cũng cónhững người mới khác sao? Như thế nào mà em luôn phải tăng ca vậy?
Tống Tân cảm giác vị hôn thê giống như có việc gì giấu hắn.
- Ơ kìa, dù sao sự việc như vậy, em cũng không có biện pháp.
Trân Viêm buông cổ tay Tống Tân ra.
- Em mệt mỏi rồi, em đi tắm rửa rồi đi ngủ đây.
Tuy rằng Tống Tân cảm giác vị hôn thê còn có chút gì đó giấu mình, nhưng mà cũng không có tiếp tục hỏi. Hắn cho rằng hai người đã đến mức này, nếucó sự tình gì, nhất định vị hôn thê sẽ nói với hắn. Nếu Trần Viêm khôngnói, tự nhiên là nàng có lý do của mình, hắn cũng không muốn gặng hỏi.Dù sao trong lòng của mỗi người đều có bí mật của chính mình, giống nhưhắn cũng không nói ra chuyện hắn có cảm giác đặc biệt đối với chiếc bàntrang điểm này còn cả giấc mộng kỳ quái kia nữa.
Nửa đêm có chútlạnh, Trần Viêm nhích gần vào trong ***g ngực Tống Tân, miệng than thởvài câu. Cái nhà này không có hệ thống sưởi hơi, mùa đông tự nhiên làrất lạnh, nhưng mà mấy ngày hôm nay lúc trời tối thì dường như cực kỳlạnh. Lạnh đến mức khiến cho người ta chịu không nổi. Hai người bật cáichăn điện tử lên, ôm cả túi nước ấm, nhưng mà vẫn cảm giác thấy hàn khíchui vào trong thân thể như trước.
Bởi vì đã kéo rèm cửa lại,trong phòng trở nên tối đen, cái gì cũng không nhìn thấy. Tối đến mứcgiơ cả bàn tay ra cũng không thấy được năm ngón. Đột nhiên xuất hiện một chút quang mang màu xanh lục.
Thanh sắc quang mang kia vốn dĩlúc đầu rất ảm đảm nhưng mà càng lúc càng sáng, càng lúc càng lớn. Dầndần biến thành bộ dáng của một nữ nhân. Vẫn là bộ sườn xám màu đỏ, khuôn mặt tái nhợt, đôi môi đỏ như máu.
Nhìn thấy hai người nằm ngủ ở trên giường, nữ quỷ kia thở dài.
- Thì ra là bây giờ chàng đã có người con gái khác, vậy thì cần gì phảitới tìm ta. Để ta nhìn thấy hai người như vậy, chàng bảo ta phải làm như thế nào đây?
Nhìn thấy Trần Viêm nằm ở trong lòng Tống Tân, nữ quỷ kia lại càng nhíu mày.
- Cô gái này là lựa chọn của chàng sao? Tuy rằng tướng mạo thì cũng được, nhưng mà không biết nhân phẩm thì như thế nào?
Nữ quỷ ngồi ở bên giường, nhìn Tống Tân đang ngủ say, nàng nhẹ nhàng đưatay vuốt ve cái trán của Tống Tân. Tống Tân đang ngủ say liền cảm giácđược một cỗ hơi lạnh, liền xoay người lại, than thở vài câu rồi ngủtiếp.
- Thôi, chàng thích là được rồi, hiện tại việc ta có thểlàm cũng chỉ là coi chừng chàng mà thôi, ngoài chàng ra, ta cũng khôngmuốn làm gì nữa.
Nữ quỷ lại thở dài một hơi, thân ảnh chớp lên vài cái, lại biến mất ở trong bóng đêm.
Tống Tân buổi tối rất hiếm khi nằm mơ. Nhưng mấy ngày nay hắn ngủ ở nhà mộtmình, gần như là mỗi tối đều nằm mơ. Những giấc mộng kia có tốt, có xấu. Nhưng đều giống nhau là trong mỗi giấc mộng đều có nữ nhân búi tóc mặcáo sườn xám kia.
Có khi hắn mơ thấy hắn đứng ở sau người đàn bàkia, tựa đầu lên vai của nàng, nhìn bộ dáng của nàng được phản chiếu ởtrong chiếc gương đồng trên cái bàn trang điểm kia. Có khi hắn lại mơthấy người đàn bà kia ôm hắn, không ngừng khóc, nước mắt làm ướt y phụccủa hắn. Nhưng mà cái loại ác mộng sợ hãi giống như buổi tối đầu tiêncũng không có tiếp tục diễn ra.
- Tống Tân!
Một tiếng quát to phẫn nộ dọa Tống Tân nhảy dựng lên. Quay đầu nhìn lại thì ra là quản lý. Tống Tân ở trong công ty cũng có thể coi như là quản lý mạng. Mặcdù cái tên tương đối dễ nghe, nhưng bất quá cũng chỉ là một loại tạp vụmà thôi. Loại chức vụ này trong doanh nghiệp tư nhân nhỏ như công ty này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Công việc của hắn mẹ nó chứ có rất nhiều.