Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3467 lượt.
Quản lý mạng, giữ gìn, sửa chữa máy tính, chân chạyvăn kiện, hoặc là giúp mấy vị lãnh đạo làm mấy chuyện con mẹ nó riêngtư. Ngược lại thủ trưởng là một người không hiểu máy tính, vì thế trongmắt hắn Tống Tân là một người trong công ty có cũng như không. Dù saomáy tính cũng không phải là mỗi ngày đều bị hỏng. Mỗi tháng đều phải tốn tiền lương cho một nhân vật chỉ có thể dùng được vài lần như vậy thìthật có chút lãng phí, lại không thể mang đến cho công ty hiểu quả kinhtế và lợi ích gì. Tự nhiên bình thường hắn cũng sẽ không để cho Tống Tân yên ổn.
- Quản lý.
Tống Tân đứng lên khỏi ghế, sắc mặt có chút mất tự nhiên. Quản lý rống lên một tiếng, hắn biết nhất định làkhông có chuyện gì tốt.
- Cậu làm ăn như vậy sao, vì sao mà bộ thương vụ kia lại không có điện, cậu làm việc con mẹ nó như thế nào vậy.
Quản lý nổi giận đùng đùng hướng tới Tống Tân chửi bới một trận.
Tống Tân cũng không giải thích, dù cho hắn có nói cái gì thì quản lý cũng không nghe lọt.
Rõ ràng là hắn học máy tính, ngươi lại muốn cho hắn đi làm con mẹ nó sửachữa điện. May mà Tống Tân hơi có chút hiểu biết về mạch điện, nếu lànhững người khác, chỉ sợ không làm chập cả mạch điện thì đã cảm ơn trờiđất rồi.
- Lập tức sửa lại cho ta, máy in của bộ thương vụ bênkia còn đang chờ hoạt động đó. Người ta là bộ thương vụ, là nơi tạo ralợi nhuận cho công ty, cũng không giống như ngươi…
Quản lý cười lạnh hai tiếng, rời khỏi. Không có nói ra câu kế tiếp nhưng mà Tống Tân tự nhiên cũng có thể đoán được.
- Người ở dưới mái hiên…
Tống Tân thở dài, tuy rằng không tình nguyện, nhưng mà hắn vẫn phải kiên trì.
- Cái loại thái độ làm việc này của cậu sao có thể làm tốt công việc được.
Vẻ mặt của quản lý giận dữ. Tức giận là điều tất nhiên, Tống Tân không thể sửa được mạch điện, tự nhiên là hắn cũng bị cấp trên mắng. Và quantrọng hơn là Tống Tân không thể sửa xong thì tan sở hắn cũng không đượcvề nhà. Tống Tân là người mới, tự nhiên không thể có chìa khóa của côngty, nhiệm vụ khóa cửa cuối cùng đều là của quản lý. Như vậy tự nhiên làhắn có chút tức giận.
- Cái này…Thực xin lỗi…
Tống Tân đầu đầy mồ hôi, cũng không thể phản bác lại cái gì, dù sao hắn cũng chỉ cóbát cơm này, tự nhiên không dám cãi lại lãnh đạo.
- Cậu mau chóng sửa chữa đi, sau đó gọi điện thoại cho ta, ta còn có việc.
Quản lý vừa nói xong, liền để Tống Tân ở lại công ty một mình, chính mình rời đi trước.
Quản lý rất rõ ràng, chỉ dựa vào trình độ của Tống Tân, chỉ sợ đến tám giờtối hôm nay hắn cũng chưa sửa xong, ở chỗ này cùng với hắn cũng vậy màthôi. Không bằng cứ đi làm chuyện của mình trước, đợi cho đến khi TốngTân làm xong thì hắn trở lại khóa cửa là được rồi.
Cả cái công ty lớn như vậy, chỉ còn lại một mình Tống Tân ngồi nhìn một đống dây điện mà ngây người!
Loay hoay đến tận mười giờ đêm, cuối cùng thì Tống Tân cũng sửa được mạch điện.
Nói thật, ngay cả chính hắn cũng không biết mình đã làm như thế nào nữa.Nhưng mà nếu đã sửa được, như vậy cũng là mình được giải thoát rồi. Tống Tân sờ sờ cái bụng lép kẹp, thở dài, gọi điện cho quản lý.
- Làm sao mà trễ như thế này cậu mới sửa xong. Trình độ của cậu như vậy màmỗi tháng công ty đều phải trả tiền lương, chẳng lẽ là nuôi không cậusao?
Đầu bên kia điện thoại lại vang lên tiếng mắng của quản lý,còn có cả tiếng âm nhạc ồn ào nữa. Tống Tân cũng không nói gì nữa, là ai thì cũng sẽ có ba phần tức giận.
Ngươi không tìm nhân viên điệnlực chuyên nghiệp đến để sửa chữa, không trâu bắt chó đi cày, chỉ là vìmuốn tiết kiệm chút tiền lẻ mà bắt một người không hiểu gì sửa chữa. Lại còn nhiều lời như vậy, bỏ một mình Tống Tân đói bụng làm việc ở trongnày, chính mình thì ra ngoài vui chơi. Nếu mà đổi thành người khác thìđã sớm trở mặt rồi. nhưng mà những lời oán hận này Tống Tân chỉ có thểthầm nói ở trong lòng mà thôi. Công việc này đối với hắn rất quan trọng. Tiền hắn vay mỗi tháng đều tạo thành áp lực không nhỏ. Nếu mà thật sựmình không đi làm, chỉ sợ Trần Viêm là người đầu tiên không tha chomình.
- Cứ chờ ở đó đi, lát nữa ta sẽ đến khóa cửa.
ThấyTống Tân ở đầu bên kia không lên tiếng, kỳ thật quản lý cũng có chútchột dạ. Vốn là bên kia xin phê chuẩn tìm một thợ sửa chữa điện lựcchuyên nghiệp tới, nhưng mà quán lý cảm thấy dù sao Tống Tân cũng biếtlàm, hơn nữa hắn nghĩ chỉ là sự cố chập điện nhỏ nhỏ. Tống Tân cũng cóthể sửa được, vì vậy hắn liền tìm một người thân quen để lấy cái hóa đơn này. Chính mình đến chỗ kế toán để lấy tiền sửa chữa bỏ vào túi riêngcủa mình. Đống phiền toái này cứ ném cho Tống Tân là được.
- Được, tôi chờ ngài.
Tống Tân nói xong, hắn liền cúp điện thoại. Kỳ thật tên quản lý kia làm nhưvậy