XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3490 lượt.

óa đơn chỉ mới viết được một nửa ném xuống đất. Còn nhổ một bãi nước miếng.

- Phiền nhất là mấy tên họ Hồ này. Ngươi nghĩ ngươi vẫn còn đang ở Hàng Châu à.

Thấy chiếc xe yêu dấu của mình bị xe tải kéo đi, thanh niên tóc vàng có chút khóc không ra nước mắt. Vốn dĩ là nếu không nói nhiều nhất chỉ là bịphạt ít tiền, khấu trừ một ít mà thôi, hiện tại thì hay rồi, cả chiếc xe cũng bị bắt đi.

Nghiêm Trọng vác cái đầu đang nặng trĩu về tớinhà, có lẽ là do uống quá nhiều rượu, hôm nay hắn có cảm giác trong nhàcực kỳ lạnh. Hắn cũng không có cởi quần áo liền trực tiếp nằm xuốnggiường, lôi cái chăn lên, lăn ra ngủ.

Nghiêm Trọng bị một cổ hàn ý lạnh thấy xương làm cho tỉnh giấc. Không hiểu vì sao, Nghiêm Trọng cảmgiác thắt lưng có chút kéo căng, rất là khó chịu. Trước khi ngủ cũngkhông có cảm giác như thế này.


Đêm nay ở trong TV Nghiêm Trọng cùng những người thanh niên cùng nhauvui chơi điên cuồng, là những bạn bè ở ngoài xã hội của Nghiêm Trọng.Tất cả mọi người đều rất trẻ tuổi, điên cuồng đứng lên cũng không nhìnlại hậu quả, bỏ vào bên trong rượu một chút dược vật trái pháp luậtkhông phải là không có khả năng.

- Sau đó kiên quyết không thể cùng nhau vui chơi điên cuồng với bọn người kia.

Nghiêm Trọng lắc đầu.

- Những người này chơi đùa quá mức rồi.

Tiếp tục như thế cũng không phải là biện pháp. Nghiêm Trọng suy nghĩ mộtchút, tuy rằng vừa mới nôn một ít, thế nhưng ai biết đã nôn sạch khôngcòn gì, hắn cũng không nghĩ loại này là do dằn vặt ảo giác. Hiện tạicách tốt nhất chính nhanh chóng tắm rồi đi ngủ một chút.

Cạo sạch râu mép nhanh chóng, dùng nước lạnh rửa sạch những gì còn sót lại trênmặt, Nghiêm Trọng dùng khăn mặt nóng che lại toàn bộ khuôn mặt. Khí nóng tràn vào trên mặt, làm cho Nghiêm Trọng cảm giác khá hơn. Thế nhưng hắn nhưng không có thấy cái bên trong cái gương xuất hiện ra một nữ nhânmặt tái nhợt đằng sau chính mình, con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trênmặt Nghiêm Trọng đang băng bó rồi đắp khăn mặt nóng, mang theo một tiaoán hận.

Cảm giác nhiệt của khăn mặt bị hấp thụ gần hết, NghiêmTrọng cầm khăn mặt từ trên mặt, tiện tay ném vào bồn tắm lớn. Xoayngười, đang chuẩn bị cởi quần áo, thế nhưng thật không ngờ vừa quay đầulại khuôn mặt đã hiện ra gần trong gang tấc.

Khuôn mặt nữ nhânhiện ra, thần sắc tái nhợt, đôi môi đỏ tươi, cách mặt Nghiêm Trọng không đến một cm, thậm chí Nghiêm Trọng còn có thể nhìn thấy nếp nhăn cùngvới đôi môi đỏ tươi của người con gái kia.

- A...

Nghiêm Trọng kêu lên một tiếng lớn, lập tức nhắm hai mắt lại:

- Ảo giác, ảo giác, chết tiệt, vì sao không kết thúc.

Chỉ là lúc này Nghiêm Trọng nghĩ sai rồi, đây không phải là ảo giác. Hắncảm giác có một tia lạnh như băng đã bóp cái cổ của chính mình từ từ.

- Khụ... Khụ... Không phải ảo giác...

Nghiêm Trọng cảm thấy cái cổ dường như bị một cái bông tai chặn ngang thật lớn, sự khó thở, cảm giác muốn nôn mửa.

Mặt Nghiêm Trọng đỏ bừng lên, tim bắt đầu đập nhanh, phế bộ bắt đầu đau,đại não bởi vì thiếu dưỡng trở nên trống rỗng. Hắn muốn kêu cứu lớntiếng, thế nhưng hắn há to miệng, cổ họng lại không phát ra được mộtchút âm thanh nào.

- Ta muốn giết ngươi...

Không biết sứclực của người con gái này thế nào, một tay, liền bóp cổ đè lên NghiêmTrọng. Một người thanh niên một thước tám dường như trọng trượng lượnggiống như một con gà con bị nữ nữ quỷ không đến một thước sau nhấc lêngiữa không trung.

- Khụ...

Nghiêm Trọng cảm thấy nghẹtthở, có một loại linh hồn không trọng lượng muốn rời khỏi chính thân thể của mình. Loại cảm giác này, mãnh liệt hơn nhiều so với cảm giác chạyxe như bay trên đường cao tốc, thế nhưng cũng càng tiến gần đến cáichết.

Trong phút chốc Nghiêm Trọng lập tức mất đi ý thức, dâylưng đeo ở trên Nghiêm Trọng đột nhiên phát ra một trận bạch quang, chụp dây lưng bằng kim loại giống như một bàn ủi, trở nên đỏ bừng, trongbụng Nghiêm Trọng cảm giác được một trận nóng rực.

- A...

Nữ nhân kia kêu thảm thiết một tiếng, dường như là bị bạch quang màu trắng kia đánh tới, tay buông cổ Nghiêm Trọng ra. Nghiêm Trọng ngã rất mạnhlên trên mặt đất, đứng lên ôm hầu ho khan một tiếng. Cái loại vui vẻsông sót sau tai nạn, so với bất luận cái gì cũng vui vẻ cường liệt hơnnhiều.

Đợi đại não Nghiêm Trọng vận chuyển khôi phục lần thứ hai, hắn ngẩng đầu lên, trong phòng tắm yên tĩnh chỉ có mỗi một mình hắnngồi dưới đất thở dốc, đâu còn cái bóng nữ quỷ kia.

- Chuyện vừa rồi đích xác không phải là ảo giác...

Nghiêm Trọng ngồi dưới đất vuốt cái cổ vẫn còn hơi đau.

- A, có quỷ.

Nghiêm Trọng không khỏi hét lớn tiếng một cái, âm điệu kia so với bất luận cái gì đều to hơn rất nhiều.

Thẳng tới khi có ánh mặt trời đầu tiên vào sáng sớm mới làm đầu óc của Nghiêm Trọng thanh tỉnh trở lại. Mộng? Ảo giác? Nghiêm Trọng lấy tay véo cổmình một cái, lúc này cảm thấy có đau đớn, hắn mới từ dưới đất bò dậy,nhìn vào tấm gương phản chiếu, trên cổ, lưu lại