Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343440

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3440 lượt.

ng lên ngón tay giữa.

Nghiêm Trọng chẳng hề quan tâm đến chiếcxe màu đỏ kia chạy như bay. Hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏichiếc xe, cách xa nữ nhân quỷ dị kia ra.

Hắn vội vội vàng vàng cởi dây an toàn ra, bởi vì rất bối rối, nên không thể cởi ra được.

Nghiêm Trọng dùng tay trái mạnh mẽ đánh lên cánh tay phải đang run rẩy khôngnghe lời vì sợ hãi của mình. Phải dùng sức lực thật lớn mới tháo đượcdây an toàn ra.

Ngay tại lúc Nghiêm Trọng vừa mới tháo được cáidây an toàn đang muốn mở cửa xe chạy ra ngoài, hắn vô ý lại ngẩng đầuliếc thoáng qua cái kính chiếu hậu, cánh tay đang kéo chiếc dây an toànra đột nhiên dừng lại.

Bên trong kính chiếu hậu, thân ảnh của nữnhân quỷ dị kia, không biết đã biến mất từ lúc nào. Nghiêm Trọng nuốtnước miếng một cái, mạnh mẽ quay đầu lại nhìn về chỗ ngồi phía sau.

Không có, cái gì cũng không có, thân ảnh nữ nhân quỷ dị kia phảng phất như là chưa từng tồn tại qua vậy, chỗ ngồi ở sau xe rỗng tuếch.

NghiêmTrọng hít sâu một ơi, hiện tại trái tim của hắn cũng bởi vì vừa rồi quásợ hãi mà đang kịch liệt nhảy lên. Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác sao?Nghiêm Trọng xoa xao cái đầu đang đau vì vừa rồi đập vào tay lái. Có lẽlà lúc xem TV đã uống quá nhiều, vừa rồi chẳng qua chỉ là ảo giác củamình mà thôi.

Nghiêm Trọng ngồi ở trong xe, châm một điếu thuốc,cố gắng hồi phục lại tâm tình. Có lẽ tất cả những thứ vừa rồi kia đều là ảo giác. Đại khái là mấy chén Kê Vĩ Tửu uống trong lúc xem TV kia cóvấn đề. Tuy rằng trong lúc uống không cảm giác được, nhưng mà lại có tác dụng nghiêm trọng. Mấy thứ này chỉ sợ là có tác dụng chậm, hơn nữa hẳnlà bên trong đã pha lẫn một số thứ kỳ quái vào. Cái thân ảnh nữ nhân quỷ dị ngồi ở sau xe kia có lẽ là ảo giác của mình do loại rượu kia gây ra.

Nghĩ đến đây Nghiêm Trọng tự giễu cười cười. Quỷ à, làm gì có quỷ chứ. Không phải người ta đã nói rồi sao? Không làm việc trái với lương tâm thìkhông sợ quỷ gõ cửa.

Nghiêm Trọng tự hỏi, ngoại trừ mình có mộtchút sắc tâm ra thì cũng chưa từng làm việc gì trái pháp luật, tại saolại có thể có quỷ tìm tới được. Về phần những việc trái với lương tâmhắn đã làm ra, Nghiêm Trọng nghĩ nghĩ một chút, việc kia chắc là khôngtính đi, ít nhất cũng không nghiêm trọng tới mức có quỷ tìm đến cửa. Hơn nữa sự việc kia cũng không có quan hệ gì với nữ nhân quỷ dị vừa rồi cả.

- Xem ra lúc say rượu thật sự không thể lái xe.

Nghiêm Trọng đung đưa cái đầu vẫn còn đang choáng váng, cố gắng làm cho mìnhthanh tỉnh một chút. Cũng không biết bởi vì hơi rượu vẫn còn hay là bởivì vừa rồi va chạm quá mạnh. Nghiêm Trọng cảm giác thấy đầu óc của mìnhkhông quá tỉnh táo.

Đóng cửa xe lại, thắt dây an toàn, NghiêmTrọng khởi động ô tô, quay đầu xe lại. Lần này hắn không dám lái nhanhnhư vậy, chỉ duy trì tốc độ ở mức 40Km/h chậm rãi đi về hướng nhà mình.

Đi được một đoạn không xa, Nghiêm Trọng liền thấy một chiếc xe đỏ thẫm lúc vừa rồi đang ngừng lại ở ven đường xa xa, cách đó không xa còn có mộtchiếc xe tuần tra của cảnh sát đang lấp lóe đèn báo hiệu. Hẳn là xe củacảnh sát giao thông đi tuần tra lúc nửa đêm.

- Tôi không lái quá tốc độ, thật sự mà.

Thanh niên tóc vàng kia đứng ở bên cạnh một người cảnh sát, không thừa nhận tội lỗi.

- Vừa rồi xe của tôi chỉ chạy có 70Km/h thôi mà.

- 70 Km/h?

Cánh sát giao thông liếc mắt nhìn thoáng qua người thanh niên kia.

- 70Km/h hay là 112Km/h hả. Nơi này là đoạn đường giới hạn có 80Km/h mà thôi, tại sao cậu lại chạy nhanh như vậy.

Tiếp theo cảnh sát giao thông thấy chiếc xe GLF màu xanh của Nghiêm Trọngchậm rãi chạy tới từ phía xa, liền chỉ vào người thanh niên kia nói:

- Nhìn người ta mà học tập một chút. Chậm nhưng mà chắc.

- Hắn sao…

Thấy chiếc GLF màu xanh lam chậm rãi chạy qua, tên thanh niên tóc vàng tứcđến mức thiếu chút nữa thì lồi cả mắt ra ngoài, chỉ vào chiếc xe củaNghiêm Trọng nói với cảnh sát giao thông.

- Vừa rồi hắn còn đua với tôi xem ai chạy nhanh hơn đó, tôi đuổi theo cả nửa ngày cũng chưa đuổi theo được.

- Bớt nói nhảm đi.

Cảnh sát giao thông lườm hắn một cái.

- Đưa bằng lái xe đây.

- Cái này…Chú cảnh sát, có thể châm chước một chút được không.

Thanh niên tóc vàng thay đổi, lộ ra bộ mặt tươi cười vui vẻ.

- Cha của tôi rất quen thuộc với đại đội trưởng của chú, cha tôi họ Hồ…

- Họ Hồ?

Cảnh sát giao thông nghiêng đầu liếc mắt nhìn thanh niên tóc vàng đang mỉmcười, đang chuẩn bị viết hóa đơn phạt thì dừng bút lại.

- Đúng.

Thanh niên thấy vị cảnh sát giao thông ngưng viết hóa đơn lại, liền biết cóthể thương lượng được. Sĩ Xuất đội trưởng có quan hệ với cha hắn, xem ra việc này có thể chuyện lớn hóa chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

- Tiểu Trương, Tiểu Trương.

Vị cảnh sát giao thông quay đầu lại, hô một hai tiếng đối với đồng nghiệp của mình.

- Kêu xe tải đến đây, chở chiếc xe này về cho tôi.

Nói xong vị cảnh sát giao thông kia vò nát tờ h