Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3296 lượt.
ày, nhập vào thân xác của con chó nhỏ tên tiểu Tuyết, thính giác và khứu giác linh hoạt hơn con nhiều rất nhiều, xem ra làm động vật, cũng không phải không tốt, ở phương diệnkhác mà nói, ông trời rất công bình, hắn cướp đi của ngươi thứ gì, hắnsẽ đền bù tổn thất của ngươi bằng thứ khác. Tuy biến thành một con chónhỏ, nhưng tối thiểu không cần phải kẹp đuôi làm người như lúc là conngười, vì cuộc sống mà bôn ba. Cơm đến há miệng, không có việc gì thì đi bộ, còn có thể không có việc gì lại được Minh Diệu ôm, đối với DiệpTiểu Manh mà nói, đây cũng không phải là chuyện không tốt.
Tiếngla hét ầm ĩ càng lúc càng lớn, Diệp Tiểu Manh không biết chuyện gì xảyra, Minh Diệu không biết tung tích, nàng nhìn qua khe cửa, phát hiện ởbên ngoài có không ít người đi tới phòng của Minh Diệu, mà Tần Khai vàmột trung niên giống hắn đang ngăn cản, nhưng không ngăn được.
"Ba" một tiếng, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, một đám người đi vào phòng Minh Diệu.
Dẫn đầu là một người trẻ tuổi đầy tức giận, nhìn tuổi cũng không khác biệtvới Minh Diệu lắm, Diệp Tiểu Manh cảm giác lông trên người dựng thẳng,sát khí trên người của người trẻ tuổi kia như hóa thành thực chất, làmcho người ta phát lạnh.
Nhìn thấy trong phòng không có người,người tuổi trẻ kia sững sờ một chút, sau đó tức giận đùng đùng đi tớitrước mặt Tần Khai, nắm chặt cổ áo của Tần Khai.
- Nói, tên mập mạp chết bầm kia, các ngươi giấu hắn ở đâu rồi!
- Trần Lam, không thể vô lý với trưởng bối.
Một âm thanh già nua từ ngoài cửa truyền tới, đám người tách ra, đi tới làmột lão nhân già nua, nhìn hắn cũng chỉ sáu mươi tuổi, thân thể cườngtráng, ánh sáng đỏ đầy mặt, trên mặt luôn mang theo nụ cười, rất dễ dàng làm cho người ta sinh ra hảo cảm.
- Hội trưởng.
Người tên là Trần Lam thấy lão già đi tới, không dám lỗ mãng, buông cổ áo của Tần Khai ra, có chút cúi đầu xuống.
- Cha ta bị người ta ám sát, có người nhìn thấy Lê mập mạp của Lê gia giết chết cha ta.
Lê gia và Tần gia nhiều thế hệ giao hảo, mập mạp kia nhất định là trốn tới chỗ này.
- Ngươi có chứng cớ không?
Lão nhân giương mắt nhìn Trần Lam, khuôn mặt hiền lành, đột nhiên lão nhânnhư biến thành người khác, Trần Lam không dám nhìn ánh mắt của hắn, cúiđầu xuống.
- Không có... Nhưng mà...
- Không có là không có, không có thì nhưng mà cái gì?
Lão nhân phất tay với hắn.
- Đi ra ngoài đi!
Tuy không cam lòng, nhưng Trần Lam không dám cãi lời lão nhân, cúi đầu đira ngoài, nhưng Diệp Tiểu Manh lại có thể nhìn thấy rõ ràng, trong mắtTrần Lam có lửa giận đang thiêu đốt.
Tần Khai biết rõ lão nhânnày có những lời đặc biệt muốn nói, cho nên nháy mắt với người trungniên đứng bên cạnh hắn, trung niên nhân kia gật gật đầu, cũng ra khỏiphòng, mà đám người ồn ào kia, cũng rời khỏi, hiện giờ trong phòng MinhDiệu chỉ còn lại Tần Khai và lão già, còn có Diệp Tiểu Manh.
Tần Khai a, ta thật khó khăn ah.
Lão già mở miệng nói chuyện.
- Người chết là cha của Trần Lam, hơn nữa là phó hội trưởng hiệp hội. Màgiết người lại là người của Lê gia, nhưng Tần gia và Lê gia có quan hệchém không đứt, chuyện này quá khó làm a.
- Chuyện này có liên quan gì tới chúng ta chứ?
Tần Khai lắc đầu.
- Chúng ta không muốn dính vào vũng nước đục này.
- Ngươi đang thăm dò ta hay là cho rằng ta già hồ đồ?
Lão già pha trò.
- Một đại hài tử, có thể giết chết phó hội trường hiệp hội sao? Nếu không có người hỗ trợ, như vậy Trần Tùng Lâm làm sao có thể đi tới một nơivắng vẻ. Hơn nữa ta đã nhìn thi thể của hắn rồi, tuy che dấu rất tốt,nhưng ta vẫn có thể nhìn ra được, hắn đã bị thương từ trước đó. Khôngnguy hiểm đến tánh mạng, nhưng lại rất nặng, mà tên tiểu tử họ Lê kia,lại trùng hợp vào lúc đó đi ám sát hắn.
- Những điều này đều là trùng hợp.
Tần Khai lắc đầu, hắn cẩn thận hồi tưởng một lần, xác định là không có đểlại bất cứ manh mối nào để có thể liên tưởng tới Tần gia, tất cả nhữngchuyện này chỉ là suy đoán của lão già này mà thôi, chỉ cần không thừanhận, bọn họ cũng không có chứng cứ.
- Ta già, nhưng cũng đủ ngồi lên cái vị trí này.
Lão già không tiếp tục dây dưa vào chủ đề trên nữa.
- Đợi ta đi rồi, vị trí này sẽ là của Trần Tùng Lâm, hơn nữa hắn cũng đã đợi thật lâu rồi.
- Ta đúng là không có ưa hắn, rất không thích.
Lão già nói uyển chuyển, hai mắt híp lại.
- Hắn lộ phong mang quá nhọn, chẳng qua là một chuyện nhỏ, hắn lợi dụnglý do luận bàn thất thủ giết chết đương gia Lê gia. Chuyện này nếu truycứu, cũng không có chứng cứ nói hắn giết người.
Lão già ngẩng đầu liếc nhìn Tần Khai.
- Có một số việc không cần chứng cứ, lòng dạ biết rõ là đủ rồi.
Tần Khai không nói gì.
- Chuyện này, ta cần một lời giải thích.
Lão già vỗ vai Tần Khai.
- Cho người Trần gia một lời giải thích. Ngươi làm cũng rất đẹp, trải đường cho thế hệ sau cũng tốt, đều phải làm một tư thái.
- Trải đường?