Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3361 lượt.
ỉ đem chuyện đó thả ngược lại trênngười các ngươi thì lại nói là tàn nhẫn sao, đem những hành động của các ngươi báo ứng lên chính thân thể các ngươi thì không chịu được sao? Lúc trước không phải từng có một người đàn bà dùng thủ pháp tàn nhẫn hànhhạ một con mèo đến chết, hơn nữa còn đem chuyện đã xảy ra quay phim công bố lên inte, so sánh với bà ta thì ta cũng đã nhân từ hơn rồi, cuốicùng chuyện bà ta làm cũng không đi tới đâu, tại sao lại cho rằng ta lại không xứng sống trên thế gian này?
- Vụ án tại Slovakia và Phần Lan có phải cũng do ngươi làm hay không?
Ada cố gắng khiến cho mình tỉnh táo lại, cãi vã cùng ngươi điên đúng là không có ý nghĩa.
- Thì ra ngươi là người của Ủy ban!
Chuck liếm liếm khóe môi:
- Ta vốn tưởng rằng các ngươi sẽ không đuổi kịp tới nơi này, xem ra là ta tính sai. Bất quá ta thật thưởng thức ngươi, bởi vì bình thường đều dota đem người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay, ngươi là người thứ nhấtthành công lừa gạt được ta. Cho nên ta quyết định đùa giỡn từng bộ phậntrên thân thể ngươi, quất ngươi, hành hạ ngươi nhưng tuyệt đối sẽ khôngđể ngươi chết đi, ta muốn ngươi tận mắt chứng kiến ta hành hạ giết chếtcàng nhiều người đàn bà ngay trước mặt ngươi!
- Nga, phải không, ngươi có năng lực như thế sao?
Ada thật khinh thường cười cười:
- Trong mắt của ta ngươi bất quá chỉ là một kẻ đáng thương thô tục thấtbại làm cho người ta cảm thấy buồn nôn, loại yêu ma cấp thấp như ngươichỉ có thể lấy việc khi dễ người yếu làm niềm vui thú mà thôi.
-Đúng vậy, ta thích khi dễ người yếu, ta thích nhìn vẻ mặt những ngườiđàn bà kia giãy dụa nhưng vô lực phản kháng, ta thích nghe thanh âm bọnhọ khóc thét chói tai cầu xin tha thứ, ta thích cảm giác nhìn bọn họtrước khi chết trong lòng vô cùng hối hận, đây hết thảy giống như mộtloại ma túy, để cho ta không cách nào đi cự tuyệt!
Chuck lộ ra vẻ mặt say mê, Ada cảm giác có chút muốn nôn mửa.
- Bây giờ chúng ta lại bắt đầu sao, trước khi bắt đầu sẽ làm theo điềungươi hy vọng, ngươi thích bị quất cùng hành hạ, yên tâm, ta sẽ chongươi cảm giác thỏa mãn mà ngươi chưa từng hưởng thụ qua bao giờ, tuyệtđối sẽ không làm cô phụ biểu diễn hoàn mỹ của ngươi.
Chuck đi tới gần Ada, thậm chí Ada còn có thể cảm giác được khí tức tanh hôi phát ra từ mũi của hắn.
- Xoạt!
Chiếc áo màu trắng trên người bị xé mở thật mạnh, lộ ra chiếc áo lót đỏ tươi, nịt vú bao quanh bộ ngực trắng nõn, có lẽ bởi vì khẩn trương, đôi bầungực đầy đặn không ngừng nhảy lên phập phồng không dứt.
- Quả nhiên, vóc người của ngươi còn tốt hơn là ta nghĩ, thật sự là trời cao ân tứ cho ta.
Chuck hít một hơi thật sâu, hương thơm cơ thể xông vào mũi làm cho đầu óc của hắn thoải mái mê muội.
- Ta nhất định phải hưởng thụ hết thảy chuyện này cho thật tốt.
Chuck vươn ra đầu lưỡi thật dài liếm láp vùng cổ thon dài trắng nõn của Ada,cảm giác nước bọt dính vào da thịt làm Ada cảm thấy vô cùng chán ghétkhông sao nhịn được.
- Uy, cậu nhanh lên một chút đi, tôi thật sự không chịu được nữa đâu!
Ada lớn tiếng gào thét.
- Thật là, gấp cái gì mà gấp nha, tôi còn chưa nhìn đủ đây.
Thanh âm một người đàn ông từ sau lưng Chuck truyền đến dọa hắn kêu to mộttiếng, quay đầu nhìn lại, một thanh niên đeo chiếc kính đen quê mùakhông biết đứng ở sau lưng hắn từ lúc nào.
- Đi chết đi!
Ada thừa dịp Chuck còn đang sững sờ, hung hăng đá mạnh một cước vào ngay hạ bộ của hắn, lực lượng mạnh mẽ tới mức làm Minh Diệu cũng cảm thấy coquắp một trận. Ada giải thoát đôi tay ra khỏi bộ còng, từ trong ống tayáo móc ra một ma trượng nho nhỏ, một đạo điện xà trong nháy mắt quấnquanh Chuck.
- A…
Cả người Chuck phát ra khói xanh ôm lấy đáy quần té trên mặt đất quay cuồng.
- Uy, lăn qua bên này, cách xa ta một chút!
Minh Diệu thấy Chuck sắp lăn ra khỏi Phong Ma Trận, đi tới đá thêm một cước:
- Chị làm sao rồi?
Minh Diệu nhìn bộ ngực lộ liễu của Ada nước bọt cũng sắp tuôn ra:
- Như vậy làm hại tôi vẽ trận cũng không trọn vẹn nữa.
- Nói nhảm!
Ada cầm lấy áo khoác ngoài của Minh Diệu lau vùng cổ bị Chuck liếm qua,theo nàng nghĩ chiếc áo xám tro của Minh Diệu dù có bẩn cũng còn sạch sẽ hơn nước bọt của Chuck.
- Uy, chiếc áo khoác này tôi mới mua chưa đầy hai tháng, chị lại dùng nó để lau thứ bẩn thỉu như vậy sao?
Minh Diệu lập tức biểu thị vẻ bất mãn của mình:
- Sao chị không cầm đồ của chị mà lau!
- Bởi vì đồ của tôi đắt giá, hàng của cậu vừa nhìn liền biết là đồ rẻ tiền.
Ada liếc nhìn Minh Diệu:
- Nếu không hai chúng ta thay đổi, cậu để cho hắn tới liếm còn tôi thì vẽ trận.
- Không cần!
Minh Diệu khoát tay áo:
- Tôi dị ứng với nước miếng của đàn ông, sẽ bị nổi mẩn đỏ, nếu như nó là đàn bà tôi còn có thể suy nghĩ lại.
Ada liếc nhìn Minh Diệu, không nói thêm gì nữa, chỉ cầm lấy ma trượng không ngừng phát ra ma pháp, một ít đạo điện xà đem Chuck đánh tới mức hônmê, Minh Diệu thật sâu cảm giác được nên đắc tội tiểu nhân cũng đừng đắc tội nữ nhân, cô gái này thật sự còn ác độc hơn cả tiểu n