XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3365 lượt.

hân.
- Hô hô…
Ada điện Chuck tới chừng năm phút sau rốt cục mới chịu ngừng lại, hắn nằmtrên mặt đất gục đầu, da thịt trên người không ngừng co quắp.
- Xong chưa, hết giận rồi đi!
Minh Diệu thật đề phòng từ từ nhích tới gần Ada, sợ không cẩn thận đắc tộinàng, như vậy sẽ gặp kết quả giống như cục vật thể nám đen đang nằm trên mặt đất kia.
- Triệt tiêu kết giới của cậu đi!
Ada sửa sang lại quần áo một chút.
- Tôi muốn cho chính hắn nếm thử việc làm mà hắn từ làm trên thân thể người khác.
- Đừng nha!
Minh Diệu bị lòng trả thù của cô gái trước mắt làm kinh hãi.
- Cho hắn thống khoái có được hay không a?
Ada không nói gì, chỉ trợn mắt nhìn Minh Diệu, Minh Diệu cảm thấy rùngmình, vội vàng lau mồ hôi lạnh triệt bỏ Phong Ma Trận trên mặt đất.
- Đến đây đi, chúng ta đi chơi!
Ada cười còn vui vẻ hơn hồi nãy.
Chuck không nhúc nhích nằm trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tia hàn quang.


- Chúng ta bắt đầu đi!
Ada đem roi da cầm trong tay quất lên bành bạch rung động, Minh Diệu cảm thấy Ada nhất định thường xuyên sử dụngloại vũ khí này, bằng không làm sao làm được thuận tay như vậy.
- Thế này…tôi đi hút điếu thuốc, chị thoải mái xong thì gọi tôi!
Minh Diệu quyết định tránh né sóng gió một chút, vạn nhất cô gái điên nàylàm quá cao hứng lại đem cả mình cũng góp đi vào thì xong đời rồi.
Minh Diệu đi tới trước lồng tre, dùng chìa khóa tìm được trên người Chuck mở cửa:
- Ra đây đi, đi theo tôi ra ngoài, đã không còn nguy hiểm gì nữa đâu!
Minh Diệu đưa tay về hướng ba cô gái trong lồng tre. Ba cô gái vẫn núp trong góc lồng tre run rẩy, không hề để ý tới Minh Diệu. Minh Diệu bất đắc dĩ thở dài một hơi, xem ra bóng ma trong lòng mấy cô gái này rất khó tiêutrừ sạch sẽ. Minh Diệu không còn cách nào, từ trong túi quần lấy ra mộttrương An Thần Chú, dùng bật lửa châm đốt sau đó tìm một chén nước bỏtro vào trong, mất thật lớn sức lực mới bắt buộc được ba cô gái uốngvào. Sau khi uống xong chén nước linh phù, ba cô gái đều ngủ thiếp đi,Minh Diệu ôm ba người rời khỏi tầng ngầm, đặt lên ghế sô pha trong phòng khách, tìm trong phòng ngủ được mấy tấm thảm phủ lên ba thân thể trầnnhư nhộng.
Làm xong xuôi những chuyện này, Minh Diệu ngồi xuốngsô pha châm thuốc hút. Bên dưới tầng ngầm có thể mơ hồ nghe được tiếngkêu thảm thiết của Chuck cùng tiếng cười cao vút của Ada thỉnh thoảngtruyền đến, làm da thịt trên mặt Minh Diệu không ngừng co quắp.
- Gọi ta là nữ vương, ha ha ha ha…
Hoài Tố vừa từ ngoài cửa sổ bay vào liền nghe được tiếng cười cao vút của Ada, có chút mê hoặc hỏi Minh Diệu:
- Uy, rốt cục hai người bọn hắn ai mới là yêu quái đây?
Minh Diệu rất bất đắc dĩ gãi gãi đầu:
- Chuyện này sao…thật khó mà nói lắm.
Hoài Tố len lén thò đầu xuống dưới tầng ngầm xem thử, liền thấy được một íttràng diện mà trẻ em không nên xem, Chuck đáng thương đã bị Ada đánh cho toàn thân tràn đầy vết thương không còn một chút nguyên vẹn, Hoài Tốhoảng sợ vội vàng rụt đầu trở về.
- Con yêu quái ngoại quốc kia thật đáng thương a, sao anh không đi giúp hắn một chút?
Lòng dạ của Hoài Tố tương đối mềm yếu.
- Tại sao phải giúp? Cô muốn cho tôi cũng trở nên đáng thương như vậy sao? Tôi không dám đi trêu chọc cô gái điên kia đâu.
Minh Diệu vội vàng bác bỏ lời đề nghị của Hoài Tố:
- Đây chính là báo ứng, ai bảo thủ đoạn con yêu kia thật quá ác độc, mặcdù tôi không biết bọn họ sẽ xử trí hắn như thế nào, nhưng bây giờ chohắn nếm chút giáo huấn thì cũng rất tốt.
- Ân…
Một cô gáivừa tỉnh lại, thoạt nhìn vô luận trên sinh lý hay tâm lý bị thương tổncũng nhẹ hơn hai cô gái còn lại rất nhiều, xem ra chỉ bị Chuck bắt giamthời gian chưa lâu.
- Cô tỉnh rồi, cảm giác như thế nào?
Minh Diệu nhìn cô gái vừa tỉnh lại mà vẻ mặt vẫn còn chút mơ hồ.
- Đầu của tôi hơi đau…Tôi tôi cảm giác giống như mình nằm ác mộng…anh là ai…
Cô gái lắc lắc đầu, cố gắng giúp mình thanh tỉnh một chút:
- A…
Cô gái phát hiện toàn thân mình trần như nhộng chỉ đắp một tấm chăn lông, lớn tiếng hét rầm lên.
- Uy, đừng hét, đừng hét nữa.
Minh Diệu bưng kín lỗ tai, Hoài Tố tựa hồ cũng vô cùng e ngại loại âm thanh này, trốn vào trong nhẫn ngọc trong ngực Minh Diệu.
- Tránh ra, tránh xa tôi một chút, anh là người nào, có ai không, có sắc lang, cứu mạng a…
Thanh âm chói tai của cô gái đủ chấn vỡ thủy tinh.
Minh Diệu chỉ che chắn lỗ tai của mình, tùy ý cho cô gái thét lớn không thèm quản đến nàng.
- Wow, chuyện gì chuyện gì?
Nghe được tiếng thét chói tai, Ada cũng vội vàng từ dưới hầm ngầm chạy lên xem chuyện gì đã xảy ra.
- A…
Cô gái vẫn lớn tiếng gào thét, làm Minh Diệu vô cùng phiền lòng.
- Đừng kêu nữa, gọi nữa sẽ giết cô!
Minh Diệu rống to một tiếng, thanh âm cô gái giống như bị người vừa chặt đứt, lập tức ngậm miệng lại.
- Xin hỏi cô là Lưu Chân Chân Lưu tiểu thư phải không?
Minh Diệu từ trong túi quần lấy ra một tấm danh thiếp lung lay thật nhanh trước mặt cô gái liền bỏ trở vào trong túi áo: