Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.

ánh cờ lúc nãy chăm chú lắng nghe, đến khi kết thúc, cũng không nói gì. Cả hai người trầm ngâm một lúc lâu, cụ Trác lại mở lời:
– Đầu đuôi câu chuyện là như thế, chuyện này đúng là nỗi ân hận của tôi. Đến bây giờ cũng không biết làm thế nào nữa, chỉ còn cách cố gắng thực hiện tâm nguyện cuối cùng của người ta mà thôi. Nếu lần này mà lại đem biếu cỗ áo quan này, thì thực là kiếp này chẳng phải đã nợ lại càng thêm nợ người ta hay sao? Ngẫm lại cũng là may mắn, rất là may mắn. Không có cậu bé kia, thì e rằng…
Ông cụ đánh cờ lại nói:
– Tôi quả cũng rất thích thằng bé kia, tính tình thẳng thắn trung hậu, thực thà nghĩa khí, thời buổi bây giờ, kiếm được người như thế, thật khó, thật là khó…
Cụ Trác lại nói:
– Vừa nãy trong lúc nhất thời bối rối, cũng là không phải với người ta. Tài con, lần này con cũng quá hồ đồ rồi.
Người học trò tên là Tài, từ khi thấy ông cụ đánh cờ mắng mình cũng có ý tức bụng, nhưng khi thấy ông cụ giải thích cặn kẽ thế, lại nghe câu chuyện của thầy mình, thì thấy là mình quả đã làm việc hồ đồ mất rồi, không biết làm thế nào, cũng rất lấy làm xấu hổ, bèn đáp:
– Thưa cụ, thưa thầy, con tính tình quá là nóng nảy, thật là xấu hổ lắm. Giá mà được gặp lại cậu bé kia dể tạ lỗi thì xin thành tâm làm ngay.
Cụ Trác lại nói:
– Người ta đi mất rồi, còn biết làm thế nào?
Ông cụ đánh cờ bèn nói:
– Việc tìm thằng bé kia, xin cụ khỏi lo, tôi sẽ tìm được cho cụ.
Cụ Trác nói:
– Kinh thành rộng lớn như thế này, người ngợm đông đúc, đến mấy chục hoặc có thể đến cả trăm vạn người, làm sao mà cụ tìm được cậu bé?
Ông cụ đánh cờ đáp:
Việc đó cụ cứ để tôi lo. Khi nào tôi tìm được nó rồi, sẽ báo lại cho cụ.
Cụ Trác thấy người này nói chắc như đinh đóng cột thế cũng không tiện hỏi lại vì chắc trong lòng đã có dự định riêng, bèn nói:
– Nếu được vậy thì tôi xin cụ giúp cho, tôi gặp được nói một lời cảm ơn và xin lỗi cho phải đạo với ân nhân. Xin cụ cho tôi biết quý danh, và nơi sinh sống, để dăm ba hôm tôi cử học trò sang hỏi thăm, chứ để cụ phải đi lại thực không tiện.
Ông già kia đáp:
– Tôi tên là Vũ Đức Huyền, chỗ ở đơn sơ không dám làm phiền. Cụ là người có danh vọng ở kinh thành, chỗ ở của cụ tôi tự sẽ tìm được dễ dàng mà thôi. Cụ khỏi lo, chuyện này tôi làm được chỉ là cần đợi một thời gian mà thôi. Thú thực với cụ, tôi cũng là người làm nghề thuốc, nhưng mà thực đáng tiếc…
Cụ Trác thấy thế bèn hỏi:
– Không biết cụ có điều gì tiếc nuối?
Đáp rằng:
– Ngày còn trẻ tôi bỏ ra mười năm theo học một ông thày người Tàu, tưởng rằng có thể cứu nhân độ thế, ai ngờ, người làm thuốc mà tâm chẳng từ bi, vẫn có ý giấu diếm nghề, mà lại chỉ cho tôi sai cách thức, đảo lộn cả quy tắc, may mà do một dịp tình cờ, tôi mới biết được thâm ý của người ta, đành phải lẳng lặng bỏ đi, cũng may vẫn chưa chữa trị cho nhiều người, cũng chưa gây ra tai họa gì lớn đến người khác.
Cụ Huyền xoay người, lấy một vật trong tay nải ra, vật này được bọc đến ba bốn lần bằng một thứ giấy dầu để tránh nước, đủ thấy người này rất trân trọng vật ở trong. Thì ra, đó là bộ sách. Cụ Trác nhìn thấy trên cuốn sách viết mấy chữ “Đệ bát tập: Đạo lưu dư vận” liền nhận ra, đây là cuốn sách thứ tám trong bộ “Hải Thượng tông tâm lĩnh”, là tác phẩm tâm huyết cả đời của mình. Cụ Huyền nói:
Cách đây mấy năm, tôi có được bộ “Hải thượng tông tâm lĩnh” của cụ. Thực là sung sướng vô cùng. Tôi vốn đã định bỏ nghiệp thuốc từ lâu, nhưng càng đọc càng ham. Thực là những điều cụ viết dễ hiểu mà đạo lý sâu sắc, không giống như những điều tôi được học năm xưa. Xin cụ đừng cười chê, là một ông lão già nua như tôi vẫn còn ham đọc sách, vì chẳng phải vài ba năm nữa là về với các cụ rồi hay sao, đọc nữa phỏng có ích gì.
Cụ Trác xua tay nói:
– Cụ đừng nói vậy, tấm gương hiếu học của cụ thực là xưa nay hiếm thấy ở trên đời. Tôi kính phục còn chưa hết, lấy lý đâu lại có ý chê bai? Nam y nước ta có điều khác biệt rất lớn với y thuật phương bắc.
Cụ Huyền cười nói:
– Bởi vậy cụ mới dạy :”Nam dược trị nam nhân”. Cả đời tôi day dứt với nghiệp thuốc, mà không thành công, nhưng cái lòng kính trọng và ham muốn hiểu biết nghề vẫn còn nhiều lắm. Nếu cụ không chê, tôi xin cụ chỉ cho tôi mấy điều không hiểu trong sách, thì tôi xin đội ơn lắm.
Cụ Trác nói:
– Tôi xin cùng cụ đàm đạo, chứ không dám có ý chỉ bảo.
Rồi đột nhiên cụ Huyền nói:
– Cậu bé lúc nãy dường như có bệnh, không biết có phải thế hay không?
Cụ Trác đáp:
– Cơ thể suy nhược vừa hồi phục, nhịp thở dài và nhẹ quá, dương khí còn yếu, nhưng bồi bổ một thời gian thì sẽ khỏe mạnh lại thôi. Cụ nhắc tôi mới nhớ, có một chuyện rất kỳ lạ.
Cụ Huyền hỏi:
– Là chuyện gì vậy?
Cụ Trác đáp:
– Khi nãy tôi có cầm tay cậu bé, trong lúc tâm thần kinh hãi không để ý, bây giờ nghĩ lại, thì hình như, hình như…
– Có chuyện gì lạ lùng chăng?
̵