Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.

ắn chờ tiếng không của người đàn bà kia. Nhưng chờ hồi lâu mà chỉ thấy tiếng khóc, thỉnh thoảng lại nghe một tiếng ậm ừ như của một người bị một vật gì chẹn trong họng không nói được thành tiếng. Cuối cùng, không có từ “không” như hắn chờ đợi. Rồi mọi tiếng động lại tắt hẳn.
Qua đêm thứ ba, mọi việc lại diễn biến y như những ngày trước. Chỉ có điều lúc này tiếng khóc không còn rõ ràng nữa, mà dường như chuyển sang tiếng gầm gừ nhiều hơn. Rồi mọi chuyện lại trở lại bình thường.
Trong lòng Quyết lúc này có rất nhiều nghi vấn, không hiểu tại sao lại có những âm thanh lạ lùng như thế. Rồi hắn tự nhủ:
“Cái gã xấu xa Cao Tiến này, chuyện gì cũng có thể làm được, chẳng biết hắn đang định làm gì nữa đây, ta cũng cứ mặc kệ, hắn cũng chưa hại gì đến ta”.
Rồi hắn mặc kệ mọi chuyện, đắp chăn đi ngủ tiếp.
Qua ngày thứ tư, Quyết đã định trong lòng, cũng không quan tâm chờ đón tiếng động kia nữa, yên tâm định ngủ một mạch.
Đột nhiên, có một tiếng động lớn vang động cả núi rừng. Tiếng động này vừa dứt, tiếng chim vượn trong rừng xao xác như chạy trốn. Rõ ràng, đây là thứ âm thanh đặc trưng của một loài mà ai cũng kinh hãi.
“Mãnh thú ư?” – Hắn nghĩ thầm, “chẳng lẽ nơi này có ác thú?”
Hắn lại dỏng tai nghe ngóng lần nữa. Nhưng lạ thay, chỉ có một tiếng gầm duy nhất rồi im bặt, mọi việc lại trở lại yên tĩnh như trước.
Chợt một luồng gió mạnh thổi tung cửa sổ cạnh hắn. Ánh trăng sáng lùa vào phòng. Hắn thấy rất rõ, trên mặt đất, một bóng hình quái gở lay động. Quyết giật bắn mình, lùi về sau quá mạnh, hắn thấy như từ phía sau lưng có ai nện mạnh vào mình một cú trời giáng. Hắn thấy hoa cả mắt mũi, đóm đóm mắt nổi lên, trong phút chốc hắn không nhận ra vật gì trước mắt cả. Theo phản xạ, hắn giơ tay khua khắng phía trước.
Phải một lúc sau hắn mới định hình lại và nhìn rõ mọi vật. Phía trước hắn, cái vật trên mặt đất vẫn lắc lư không ngừng trên nền trăng sáng.
Đó là một cái bóng cây.
Quyết thở phào sau khi nhìn kỹ vật trên đất. Thì ra khi nãy hắn hoảng hốt quá, nên vọt về phía sau, lại đụng trúng bức tường, thành ra mới tưởng có ai vừa đánh mình. Cuối cùng thì vẫn chỉ có một mình hắn trong căn phòng kia, chẳng có điều gì bất thường cả. Hắn thở phào tự chửi mình nhát gan.
Sau khi định thần lại, hắn đứng dậy, thắp đèn lần nữa rồi đi ra đóng cửa sổ lại. Trước khi cánh cửa khép lại với nhau, tạo nên một khe hở chỉ độ một ngón tay, đột nhiên trước mặt hắn có một bộ mặt đầy máu, rũ rượi, tóc chờm cả lên mắt. Bộ mặt này nhìn hắn hồi lâu. Lúc này Quyết cũng sững cả lại, không kịp phản ứng gì.
Qua một lúc, mắt hắn và đôi mắt của bộ mặt kia nhìn nhau chằm chằm không chớp. Quyết thấy mắt mình hoa cả lên, từ ánh nhìn lạnh lẽo kia, hắn cảm thấy có một luồng khí lạnh làm cả người lạnh toát đến tê buốt như là lõa thể giữa trời đông, bụng hắn nhộn nhạo như muốn nôn, nhưng cả cơ thể cứng đơ như khúc gỗ, không thể làm gì được.
Rồi hắn thấy trong ruột nóng ran, từ bụng hắn, một luồng khí nóng bốc ra cuồn cuộn làm hắn cảm thấy dễ chịu hơn. Dường như luồng nóng này phát ra xung đột với luồng khí lạnh khi nãy. Từ đây, hắn cảm thấy như lúc nóng lúc lạnh. Khi thì như phát sốt, khi thì run lên cầm cập thật khó chịu khổ sở vô cùng.
Phải đến một tuần hương, Quyết cứ đứng chăm chăm nhìn vào bộ mặt kia như thế mà nóng mà lạnh. Rồi chợt ánh mắt kia biến mất. Khi ánh mắt kia vừa rời khỏi mắt Quyết, hắn lập tức bủn rủn tay chân, ngã vật ra sàn. Nhưng đầu óc hắn vẫn rất tỉnh táo, hắn biết rõ ánh mắt kia ở đâu ra.
Ánh mắt sau cửa sổ, là ánh mắt của Cao Tiến.
***
Sáng hôm sau, Quyết tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên mặt đất. Thì ra vì hắn mệt quá nên ngủ luôn mà không kịp vào giường. Lúc này nghĩ lại, hắn thấy kinh hãi vì chuyện tối qua. Nhưng cũng chưa biết nên làm thế nào.
Hắn bước ra khỏi phòng, lại nhìn thấy Tiến đang ở ngoài sân tập hít thở. Tiến nhìn thấy hắn, thoáng cười. Dường như hắn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tối qua. Quyết thấy thế, cũng gượng cười lại. Rồi cả hai cùng vào nhà ăn ăn sáng. Hôm nay bà cụ làm món bún riêu cua mà Quyết rất thích, hắn toan quay sang cảm ơn bà thì thấy tay bà cụ băng bó rất kỹ, hỏi ra thì bà bị thương khi thái hành.
Chẳng ngờ Tiến đùng đùng nổi giận, mắng bà cụ làm không cẩn thận. Rồi hắn nói:
– Bà nhanh làm cho xong cơm trưa rồi vào phòng. Cấm bà ra khỏi phòng hôm nay.
Bà già cun cút vâng lệnh, đi làm ngay. Quyết trong lòng có chút áy náy cho bà cụ, lại tức tên Tiến gian ác đối xử không có tình người.
Ngày hôm đó, Quyết lại ra bến sông ngồi. Bến sông này, rất là nhộn nhịp những tàu buôn từ Phố Hiến đổ về. Các thuyền này đa số là của người Đại Việt, ít khi thấy thuyền của người Tàu, những thuyền bè của người phương Tây càng khó gặp hơn. Nguyên là chúa Trịnh khi đó cấm không cho người nước ngoài buôn bán ở kinh thành, thế nên hàng hóa phải tập trung ở phố Hiến rồi mới chở bằng các thuyền nhỏ về kinh. Nhưng vì nhu cầu giao dịch rất lớn nên bến thuyền này vẫn rất tấp nập.
Quyết ngồi trên