Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1342154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2154 lượt.
1; Hình như cậu bé có đến hai mạch chứ không phải một! Một đường mạch yếu ớt nhẹ nhàng, nhưng có một luồng mạch khác cương cường, dũng mãnh thực không giống như của đứa trẻ mười ba mười bốn. Tôi thực bây nghĩ lại giờ mới mà nhận ra.
Nói đến đây, cả hai người đều ngẩn người một hồi lâu, không hiểu tại sao lại có chuyện như thế.
Không biết mọi chuyện diễn biến ra sao, xin xem hồi sau sẽ rõ.
[1'> Hoàng Đình Bảo
[2'> Chuyện này được chép trong Thượng kinh ký sự của Lê Hữu Trác
Rate this:
Hồi thứ sáu: SÀO HUYỆT PHÙ THỦY
Lại nói đến chuyện Quyết ở trong nhà của Tiến. Hàng ngày, Tiến cho Quyết ăn uống rất đầy đủ, mà thức ăn toàn là thứ ngon vật lạ trên đời. Đêm đến Quyết có hẳn một phòng riêng với chăn êm nệm ấm để ngủ, ngày ngày có một bà cụ vào dọn dẹp phòng cho hắn. Suốt ngày hắn chẳng phải làm gì cả. Mặc dù đối xử với Quyết tốt như thế nhưng Tiến ít khi nói chuyện với hắn, thái độ thờ ơ lạnh lùng. Điều này Quyết cũng không mấy để tâm, đôi lúc còn mừng vì chuyện một tên phù thủy tàn ác như Tiến để ý quá đến mình phỏng có gì là hay ho?
Nhà của Tiến nằm tách biệt trong một mé rừng phía bắc Nhị Hà???, đây cũng là việc rất lạ lùng vì thông thường thì phàm là tay chân của quan Chánh đường[1'> được cấp dinh thự riêng ở ngay trong thành Thăng Long, chỉ riêng mình Tiến ở trong một dinh thự được xây dựng to lớn, bề thế rộng rãi và tách biệt như thế.
Ngày ấy, giặc giã nổi lên khắp nơi, ngay cả gần kinh thành, mà trộm cướp vẫn xảy ra thường xuyên, thế nên vào năm… chúa Trịnh Sâm đã phải cho đắp lại thành Đại La, là lớp tường bao bọc bên ngoài của Thăng Long, những phương buôn bán mặc dù ở ngoài bức tường ấy cũng được lựa thế sông ngòi che chở để tránh bớt sự cướp bóc. Vì vậy, phía bên kia sông Nhị Hà mặc dù cách thành không bao xa nhưng dân cư thưa thớt, rừng rậm um tùm, đến nỗi sử sách còn ghi lại những lần cọp đen, voi trắng xuất hiện trong thành.
Đương nhiên, Quyết là một đứa trẻ quê mùa, không thể nào hiểu được những điều này. Hắn chỉ biết rằng việc ở một nơi hoang vu tĩnh mịch như thế thực là buồn chán. Chẳng những thế, trong nhà Tiến hình như không có mấy người hầu hạ. Quyết chỉ thấy một bà già thường hay quét dọn nấu nướng trong bếp, bà cụ này cũng không thích nói chuyện, cả ngày chỉ chuyên tâm làm công việc của mình, thế nên hắn cũng rất ít khi nói chuyện.
Trong dinh thự của Tiến, có một khoảng sân rất rộng… có một ngôi ở chính giữa dinh thự bao giờ cũng đóng cửa. Ngôi nhà này đươc xây dựng rất kỳ công tỷ mỷ, rường cột, vì kèo đều làm từ loại gỗ tốt, sơn son, tòa nhà này cao có đến năm trượng. Có mấy lần Tiến muốn vào đó xem thử nhưng Tiến nạt hắn, cấm không cho vào. Quyết thấy thế cho là Tiến cất giấu của cải quý báu gì trong đó, cũng không hỏi thêm gì nữa, từ bấy về sau cũng không bao giờ đả động đến chuyện vào căn phòng.
Có một đêm, khi hắn đang nằm ngủ thì chợt tỉnh giấc. Không gian tối đen như mực, hắn dậy thắp một ngọn nến. Bấy giờ là một đêm đầu tháng tám, hắn chợt nghe thấy có tiếng động phát ra từ phía căn nhà lớn. Căn nhà lớn cách phòng hắn khá xa, vì thế hắn cũng không chắc đấy là tiếng động từ căn nhà lớn hay là tiếng từ phía rừng vọng lại. Hắn ghé mắt ngó qua cửa sổ, thấy căn nhà lớn không có ánh đèn, rõ ràng là không có ai. Hắn đoán chắc có lẽ là mình nghe nhầm, vì thế hắn đi ra nhà tiêu đi tiểu rồi lại lên giường định ngủ tiếp. Nhưng rồi hắn lại nghe thấy âm thanh ban nãy.
Đó là một tiếng khóc.
Tiếng khóc này dường như là của một người đàn bà. Hắn cố nghe thật kỹ, hình như là người đàn bà này đang nói một từ:
-Không!
Hắn cảm thấy lạnh cả sống lưng. Vì hắn đang sống trong nhà một tên phù thủy mà lại nghe tiếng khóc như ma như quỷ thế kia, thì khác nào được nghe những câu chuyện nhát ma trong dân gian vẫn kể lại?
Rồi tiếng động ngưng hẳn. Chỉ còn lại bóng đêm, tuyệt nhiên không nghe thấy bất cứ một tiếng động nào nữa. Không gian tự nhiên im ắng thế này, thực là có điều gì đó không ổn, vì nơi này xung quanh là rừng, ít nhất thì cũng có tiếng những loài động vật ăn đêm, hoặc tiếng gió thổi cành cây đưa. Nhưng bây giờ, tuyệt không có một tiếng động nào nữa. Dần dần, hắn thiếp đi.
***
Qua đêm hôm sau, Quyết có ý chờ xem sự việc kia có lặp lại nữa không nên nằm lắng nghe suốt cả buổi tối. Tuyệt nhiên không có gì khác thường xảy ra. Hắn vẫn nghe thấy tiếng động của những con chim, kêu cúc cù, cúc cù, những tiếng lá xào xạc va vào nhau do nhưng cơn gió mùa thu. Đó là tiếng của rừng núi. Không hề có tiếng khóc than.
Đến chừng nửa đêm, mọi tiếng động lại im bặt hắn cảm thấy đúng cái cảm giác của đêm hôm trước. Mọi thứ vẫn im lặng như thế, im lặng đến mức hắn tưởng như tai mình bị ù sau khi ăn một cú đấm trí mạng. Mặc dù hắn không phải là kẻ sợ ma nhát quỷ, nhưng trong cái không khí như thế này, cũng không khỏi kéo tấm chăn đắp lên người, nằm lùi về phía góc tường. Được một lúc sau, thấy mệt quá, Quyết lại thiếp đi.
Không biết bao lâu sau, hắn giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng khóc ngày hôm qua, lần này h