Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
đê hồi lâu và suy nghĩ lại chuyện xảy ra tối qua. Hắn không hiểu tại sao Tiến lại nhìn mình với cái ánh mắt như thế, mà trên mặt hắn lại có rất nhiều máu, rồi tiếng khóc trong đêm khuya. Tất cả mọi chi tiết hắn đều rất tò mò muốn giải thích cho tường tận mà không thể.
Quyết đang suy nghĩ miên man như thế thì bỗng có tiếng gọi hắn. Hắn quay lại thì thấy ông già cầm cỗ áo quan hôm nọ đi cùng là một ông cụ khác.
Cụ Trác đến gần Quyết mà nói rằng:
– Cậu bé ơi, ta đi tìm cậu mấy hôm nay mới gặp.
– Ông tìm cháu có việc gì thế? Quyết hỏi lại. Ông đừng dùng tấm áo kia để liệm nhé!
Cụ Huyền đi bên cạnh thấy thằng bé không hề để bụng chuyện hôm nọ mà vẫn lo lắng cho người ta, trong lòng thấy rất là quý mến. Cụ Trác cũng thật cảm kích mà nói rằng:
– Ta muốn tìm để cảm ơn cậu bé thôi.
Quyết thưa:
– Cháu không cần ông cảm ơn đâu. Cháu biết thì cháu nói cho cụ thôi.
Hai người gặp được Quyết thì mừng lắm. Nguyên là sáng sớm hôm đó đã đến tìm cụ Trác, nói là biết chỗ Quyết đang ở đâu, nhưng không biết nhà, vì thế giục cụ đi Trác đi gấp về hướng Bắc, đến giờ thìn thì gặp được Quyết đang ngồi thơ thẩn trên bến sông này. Ba người vào một quán nước nhỏ mà trò chuyện. Ông cụ Trác lấy cho Quyết mấy cái kẹo lạc giục cậu ăn. Quyết ăn một cái, còn mấy cái cất vào túi định để dành. Cụ Trác hỏi han một hồi về bố mẹ Quyết. Quyết lần lượt đem chuyện gia đình mình kể một lượt. Nghe xong cụ Huyền nói:
– Tôi nghe từ lâu họ Phạm có tiếng tăm trong nghề này. Không những thế, đời trước tích đức truyền đến đời sau, nổi tiếng khắp kinh thành cùng các trấn xung quanh. Hôm nọ thấy cậu bé còn nhỏ mà đã có kiến thức nhưng vẫn chưa nghĩ ra. Thực đúng là con nhà tông, thật đáng khen ngợi. Có điều bây giờ cậu bé này bơ vơ chẳng có ai nương tựa, ông biết làm thế nào mà duy trì được cuộc sống đây.
Cụ Trác cũng không biết phải trả lời thế nào, rồi chợt như nhớ ra chuyện gì, ông cụ nói:
– Cậu cho ta xem mạch cậu một chút được chăng.
Quyết cũng chưa hiểu chuyện gì nhưng cũng đưa tay ra. Cụ Trác xem mạch hồi lâu rồi lại đưa tay Quyết cho cụ Huyền xem. Cụ Huyền cũng cẩn thận kỹ lưỡng xem xét hồi lâu rồi nói:
– Quả tôi cũng thấy như cụ.
Trong lúc Quyết còn chưa hiểu chuyện gì thì hai cụ già đưa mắt nhìn nhau hồi lâu. Trong lòng hai người đều thấy khó hiểu. Qua một lúc, Cụ Huyền nói:
– Cậu bé, không hiểu cậu vì sao mà từ trấn Sơn Tây lưu lạc đến đây.
Quyết từ khi bố mất đến giờ, chẳng còn người nào thân thích, cũng chẳng có ai để nói chuyện cùng. Từ khi đi cùng Cao Tiến thì lại càng lặng lẽ, hai người hiếm khi nói với nhau một câu nào. Hôm nay gặp được hai ông già này, đều là những người ăn nói nhã nhặn, tỏ rõ lòng quan tâm tới mình. Trong phút chốc, Quyết cảm thấy thật gần gũi và tin tưởng. Thế là Quyết kể lại đầu đuôi câu chuyện từ khi nạn đói.
Khi đến đoạn hắn muốn ăn thịt người chết để sống, hắn hơi ngập ngừng, sợ hai ông cụ trước mắt coi mình là giống man di mọi rợ, khinh rẻ mình, nên giọng hắn hơi trầm lại và ngập ngừng đôi chút. Cụ Trác nghe thấy thế thì hiểu ngay tâm ý của Quyết bèn nói xen vào:
– Cháu đã làm đúng, không thể để mình chết trừ khi không còn cách nào khác. Chẳng ai có thể đánh giá một người có phải là người tốt hay không chỉ dựa vào chuyện đó cả.
Quyết nghe thế cảm động lắm. Vì thực ra trong thâm tâm hắn cũng rất day dứt vì chuyện này, mặc dù chuyện đó chưa xảy ra, nhưng hắn cũng nhiều lần tự thấy ghê tởm. Thế là hắn không ngại ngùng nữa, kể hết một lượt từ chuyện đêm rằm tháng trước gặp Cao Tiến ra sao, hắn lập “thu vong trận” thế nào, rồi chuyện gặp Nguyễn Danh Phương, chuyện nuốt viên tễ… Ngay cả đến chuyện tối qua nghe tiếng gầm thế nào, thấy đôi mắt bên cửa ra sao, tất cả đem ra kể hết một lượt, rất cặn kẽ tỷ mỷ. Riêng cuộc nói chuyện của Vũ và Tiến, vì Quyết ở xa mà hai người lại nói nhỏ, thêm nữa hắn cũng không chú tâm lắng nghe nên cũng không rõ câu chuyện. Chỉ có ba từ vương tử Cán là hắn nghe rất rành rọt, bèn đem kể lại.
Đến khi xế trưa, câu chuyện mới kết thúc. Lúc này, Quyết thấy hai ông cụ vẫn chăm chú lắng nghe rất chăm chú. Hắn thở dài một cái rồi ngừng nói.
Cụ Trác nghe xong câu chuyện của Quyết thực là kinh hãi vô cùng, vì cả đời cụ không tin có ma quỷ. Nhưng thấy Quyết kể tường tận và tỉ mỉ từng chi tiết như thế thì thật là khó có thể bịa đặt ra được. Chợt cụ Huyền lên tiếng:
– Thì ra là thế, giờ ta mới hiểu vì sao trong người cháu có đến hai loại mạch.
Cả Quyết và cụ Trác đều rất ngạc nhiên, không hiểu, nhất thời cùng thốt lên:
– Vậy mong cụ nói rõ cho.
Cụ Huyền chậm rãi:
– Cũng không có gì là khó hiểu cả, vì cái viên tễ cháu nuốt trong bụng có lẽ là một loại pháp vật có tên là “cộng sinh hoàn”. Loại pháp vật này có chỗ rất là độc đáo, khi nuốt vào nó sẽ mọc rễ trong ruột, không tài nào tiêu hóa được, thành ra rốt cục thì nó sẽ trở thành một vật mang vong trong người của phù thủy rất thuận tiện. Không những thế, n