Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.

khẽ:
– Có ai trong đó không?
Không có tiếng trả lời. Quyết gọi luôn mấy lần như thế nhưng không dám gọi to vì sợ bà lão đang ngủ trưa thức dậy. Qua một hồi lâu không thấy ai đáp lại. Hắn bèn nghĩ ra một cách, hắn tìm một cành cây, gõ vào cột nhà. Cách này vừa không tạo tiếng động lớn mà người trong nhà lại có thể nghe rất rõ.
Nhưng tuyệt nhiên vẫn không có tiếng đáp lại. Quyết lại rướn người, ngó nghiêng nhìn vào bên trong. Nhưng hắn chẳng thấy gì. Chỉ thấy phía bên kia, có một cửa sổ phía đối diện được ánh nắng chiếu vào, ánh nắng tạo thành một vệt sáng trên mặt đất, nhờ thế mà hắn có thể nhìn thấy rõ là cánh cửa đó được chẹn ngang bởi một thanh gỗ, thanh gỗ này được đặt trên hai cái móc gắn chặt với cửa, mỗi cái móc gắn mở một cánh, thế nên khi đặt thanh gỗ lên đó thì tạo thành thế khóa cứng cánh cửa, không thể mở ra, từ đó khóa lấy cánh của từ bên trong.
Hắn nghĩ bụng “có lẽ tất cả các cửa sổ đều được khóa bên trong như thế”. Thực ra, cái kiểu chốt ngang cửa bằng thanh gỗ như vậy rất phổ biến thời đó, có điều, đây cũng là loại cửa rất dễ mở, vì chỉ cần lấy một vật mỏng, luồn vào khe, hất ngược từ dưới lên thì thanh gỗ kia bị hất lên theo, cuối cùng lại rơi xuống đất. Hắn nghĩ đến đây, bèn chạy xuống bếp, tìm một con dao nhỏ rồi đến bên cửa sổ, luồn dao vào phía trong rồi thận trọng đẩy lưỡi dao lên trên.
Quả đúng như hắn dự đoán, thanh gỗ chèn ngang cửa dễ dàng bị con dao hất ra khỏi cái móc, thanh gỗ liền rơi xuống đất. Chẳng chờ Quyết đẩy ra, cánh cửa sổ lúc này đã mở toang trước mặt hắn. Nguyên là vì khi nãy lúc đưa con dao lên, hắn đã tỳ người vào cánh cửa, nên lúc thanh gỗ rơi xuống đất, mà cánh cửa tuy to nhưng rất linh hoạt, bị lực tì của Quyết đẩy ra.
Quyết do dự đôi chút, vì trong căn phòng rộng lớn lúc này, có một bàn thờ rất lớn, trên có đặt một bức tượng Quan công, sau lưng tường dán rất nhiều loại bùa vẽ chằng chịt những hình thù quái gở mà hắn không hiểu rõ công dụng. Mặc dù vậy nhưng Quyết cũng hiểu đây chính là bàn thờ âm binh của Tiến. Nguyên là người luyện âm binh thường thờ một vị tướng dũng mãnh khi sinh thời hoặc các vị thiên tướng trên trời để trợ thêm oai lực cho mình.
Lại có một tiếng động phát ra từ trong phòng, Quyết rất lấy làm lạ vì rõ ràng căn phòng trống không, không hề có người. Hắn quyết định nhảy hẳn vào trong phòng để xem cho rõ.
Trên bàn thờ có rất nhiều nến, trong người Quyết lại có sẵn bùi nhùi giữ lửa, hắn bèn thắp lên một cây, đi xung quanh phòng một lượt.
Nhưng Quyết tuyệt nhiên chẳng thấy gì khác lạ. Trong căn phòng chỉ có bàn thờ lớn đó, và một cái bàn nhỏ đặt bên cạnh để đặt các thứ đồ lễ cúng linh tinh.
Khi hắn đang tiến đến góc phía đông của căn phòng, bởi hắn đi nhanh quá nên ngọn nến bị tắt mất, thành ra Quyết lại phải loay hoay tìm cách thắp lại. Phải một lúc sau ngọn nến mới sáng được trở lại. Quyết vừa ngẩng đầu lên thì lập tức hắn thấy trước mặt mình một thân hình cao lớn đang đứng sừng sững nhìn chằm chằm vào hắn. Trong lúc hoảng hốt, theo phản xạ, hắn giơ chân đạp mạnh vào người đó.
Có điều chân Quyết vừa chạm vào đó thì đau buốt đến thấu xương, Quyết than thầm, nghĩ có lẽ mình đã bị gãy xương hoặc trật khớp mất rồi. Trong lúc đau đớn, hắn làm rơi mất ngọn nến, lại một lần nữa, ngọn lửa tắt ngấm, mọi vật lại chìm trong bóng tối.
Thật kỳ lạ, người trước mặt hắn chịu hết một cú đá vẫn đứng trơ trơ như không có chuyện gì xảy ra. Gã đứng trước mắt hắn, dường như nhìn hắn chằm chằm nhưng hoàn toàn bất động. Quyết vừa ôm chân vừa nhìn lại người đó. Thành ra trong bóng tối, hai người đứng trân trân nhìn nhau không dứt.
Qua một lúc, khi mắt Quyết đã quen với bóng tối hơn, hắn thấy nghi ngờ, bèn bạo gan đánh lửa châm nến một lần nữa. Người trước mặt hắn vẫn chỉ đứng im
Ánh lửa làm Quyết nhìn thấy rõ người đứng trước mặt hắn. Hắn gần như phá lên cười. Đó là vì trước mặt hắn chỉ có một bức tượng màu đen, làm gì có kẻ ác nào? Nguyên là bức tượng này được đúc đúng bằng hình dạng người bình thường, lại có màu đen, khiến cho trong đêm tối, Quyết không nhận ra được, nhất thời thần hồn nhát thần tính. Bức tượng này đường nét rất tinh xảo, tạc hình người, nhưng mặt mũi người này rất hung giữ, mũi khoằm mắt dài, mày mỏng, gò má cao, miệng nhe ra dữ tợn làm lộ rõ hai răng nanh dài đến nửa ngón tay, đây không biết có phải là tạc người không nữa.
Quyết nghĩ thầm “mặc kệ ngươi được tạc hình gì, miễn là ngươi không động đậy được là tốt rồi”. Lúc này hắn thấy chân đã đỡ đau nhiều, lúc nãy đau dữ dội như vậy có lẽ chỉ là do hắn đá vào vật cứng quá mà thôi. Có lẽ công phu quyền cước của tiểu tử chết đói chưa đủ sức làm hắn tự gây thương tích cho mình. Đang lúc nghĩ như thế, hắn lại nghe thấy tiếng động lúc nãy, rõ ràng là tiếng người. Chẳng những thế, tiếng động này, phát ra từ ngay dưới chân hắn. Quyết soi đèn nhìn xuống chân mình. Chưa kịp nhìn kỹ thì hắn lại nghe thấy tiếng động phát ra từ đó. Quyết cúi hẳn đầu xuống cách mặt đất khoảng hai gang tay để nhìn cho rõ. Hắn thấy trên sàn có một vệt đe


Old school Easter eggs.