Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

ủy xuất hiện con thần quy, trên lưng có thư gọi là Lạc thư. Do đó mà người ta đặt ra bát quái và cửu chương. Thực ra ngay cả người Tàu cũng không thể rõ chắc chắn được nguồn gốc Hà Đồ và Lạc Thư từ đâu mà có. Chỉ có điều người ta thêm ngang bớt dọc, suy luận từ đó mà thành được “kinh dịch”. Không phải ai cũng biết được Hà Đồ hay Lạc Thư, vốn là của người Đại Việt cổ. Việc này sẽ bàn luận thêm ở sau. Chỉ có điều, cụ Tả Ao khi đó có được cơ duyên được truyền nghệ từ người thầy thứ ba, là một người Đại Việt am hiểu về hai bức họa đồ và nguyên lý dịch chuyển của trời đất truyền thụ cho, chẳng thế mà có được bản lĩnh cái thế thiên hạ, nổi danh khắp trong ngoài nước. Người thầy này lại có ý muốn mai danh ẩn tích nên suốt đời cụ Tả Ao chưa bao giờ nhắc đến với ai, chứ xét như thói quen giữ kín bí mật nghề của người Tàu, đến nghề dệt lụa nuôi tằm hoặc như giống cây vừng đen???? cũng cố ý giữ riêng cho dân tộc mình, thì lý nào lại có thể mang cẩm nang của vụ trụ đi truyền thụ cho người khác?
Lại nói đoạn cụ Tả Ao nói tiếp:
– Vì tôi quen thuộc với chuyện an táng như thế, nên ngay khi cậu bé nói về cỗ áo quan tôi đã biết đúng là cậu bé có học thức rồi. Còn những chuyện về bùa ngải, điều khiển âm binh tôi cũng đề được biết qua. Mà nghe cậu bé kể chuyện tối hôm qua, tôi chợt nhớ đến một điển tích, bây giờ chưa sáng tỏ mọi nhẽ, cũng không dám nói bừa, nhưng nếu quả đúng như vậy, thì thực là việc này nghiêm trọng khó lường, cần phải xem xét cẩn thận. Nếu không có thì thôi, còn nếu có, thì hậu quả cũng không thể xem thường.
Cụ Trác nói:
– Nếu cụ đã nói như vậy, thì lại phải vất vả cho cháu một phen rồi.
Ba người ngồi bàn bạc với nhau một lúc, trời đã đến trưa. Cụ Huyền giảng giải cho Quyết nghe những điều cơ bản về huyền thuật để hắn có thêm hiểu biết khi ở trong nhà của Tiến. Phải biết rằng huyền thuật lúc bấy giờ là một nghệ cực kỳ khó hiếm người có hiểu biết sâu xa. Mặc dù cụ Tả Ao là thầy địa lý nhưng kiến thức uyên thâm, hiển nhiên đã có người tận tình chỉ điểm trước đó. Những tay phù thủy hay những người có kiến thức về huyền thuật rất hiếm khi tiết lộ cho người ngoài, còn như chuyện nhận làm học trò thì có khi cả đời thầy mới có được một học trò. Nếu không phải Quyết có cơ duyên được gặp cụ Tả Ao thì chắc cả đời hắn cũng không bao giờ biết được những phép tắc cơ bản ngoài nhận biết mấy loại trầm hương hoặc mấy lá bùa yểm áo quan. Hôm nay một là mặc dù Quyết đã có “soái vong” hộ thân nhưng tình thế vẫn rất nguy hiểm, có thể nguy đến tính mạng. Hai là cụ Huyền cũng rất quý mến anh chàng nhà quê thật thà dũng cảm này, nên mới phá lệ mà truyền lại những hiểu biết cơ bản. Tất nhiên, bể học vô biên, không thể một sớm một chiều mà nói hết được.
Thấm thoắt đã gần đến trưa, cụ Trác mời hai người về nhà mình ăn cơm, nhưng Quyết từ chối, sợ mình đi lâu quá thì Tiến sinh nghi. Hai ông cụ nghĩ cũng phải, đành để cậu về nhà Tiến, trước khi về còn hết sức dặn dò cậu rằng phải cẩn thận, rằng khi cần thì gặp cụ Tả Ao ở đâu. Cụ Huyền đưa cho cậu một viên pháo thăng thiên. Viên pháo này đúng bằng ngón tay trỏ, rồi cụ nói chỉ cần đốt viên pháo này thì cụ Huyền sẽ đến. Quyết cất viên pháo vào người, nghĩ rằng đằng sau mình còn có người giúp đỡ thì lập tức thấy phấn chấn hơn. Hắn chào hai cụ rồi thẳng hướng bắc Nhị Hà ra về.
Quyết ra bến sông chờ đò để quá giang nhưng hôm nay phiên chợ, thuyền buôn tấp nập nên không có đủ chỗ cho hắn ngồi, hắn phải chờ rất lâu mới có thuyền cho đi nhờ. Thế nên đến quá ngọ Quyết mới về đến nhà Tiến. Hắn hơi lo lắng vì sợ Tiến nghi ngờ. Nhưng bước vào nhà ăn, hắn chỉ thấy cơm canh đã dọn sẵn. Bà cụ dọn dẹp dường như đã ăn cơm rồi đi nghỉ trưa. Hắn tuyệt không thấy Tiến đâu. Cả căn nhà lớn như vậy dường như chỉ còn mình hắn.
Quyết mở lồng bàn??? ăn cơm ngon lành. Từ khi hắn về với Tiến đến nay, cũng đã gần một tháng, mà bữa nào cũng cơm canh đầy đủ, thịt cá ê hề, thành ra cơ thể còm cõi ngày nào của hắn giờ đã dần có da có thịt, mặc dù vẻ hốc hác vẫn chưa nhòa hẳn. Vì vừa qua cơn chết đói, nên Quyết quý trọng mọi bữa cơm, bữa nào hắn cũng đánh chén no nê đến không ăn nổi nữa mới thôi. Cũng may, Tiến không hẹp hòi những chuyện đó.
Quyết tự xới tự ăn được chừng lưng bát thứ hai thì hắn lại nghe thấy tiếng khóc.
Kỳ lạ, đang giữa trưa mà vẫn có tiếng khóc. Mấy hôm nay hắn để ý thì thấy chỉ có tiếng khóc lúc buổi đêm, ban ngày tuyệt đối không nghe thấy.
Tiếng khóc phát ra từ căn nhà lớn. Quyết nghĩ, nếu không phải lúc này tranh thủ nhòm xem có gì kỳ lạ trong đó thì còn chờ khi nào nữa?
Nghĩ sao làm vậy, hắn bỏ đũa đi thẳng tới hướng có tiếng khóc. Nhưng căn nhà được xây bằng gỗ tốt, cửa dày bọc đồng mà khóa thì thực chắc chắn, thế nên Quyết không làm sao mà vào được. Hắn đi quanh một vòng để xem có sơ hở gì không nhưng vô ích. Hắn tìm kiếm kỹ càng hồi lâu thì thấy một khe cửa sổ nhỏ có thể nhòm được vào bên trong.
Phía trong căn nhà tối đen như mực, dường như chẳng có một tia sáng nào có thể lọt được vào bên trong. Hắn thấy vậy bèn hỏi