Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Đại Nam Di Truyện – Tác Giả Phan Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.

p trận để có thể thu nạp được những vong hồn mạnh mẽ bậc nhất, thậm chí cả đến “quan vong” và “soái vong” cũng có thể bị áp chế. Có điều đối với hạng nhị phẩm này nếu không áp được vong thì vong cũng không có cách nào hại được mình. Người đạt được đến hạng nhị phẩm thì ngoài tố chất trời cho phải qua rèn luyện cực kỳ hà khắc không thể nào xao lãng một ngày một đêm nào. Hạng tam phẩm là thấp hơn hạng nhị phẩm một cấp bởi khi gặp vong mạnh quá thì không đủ khả năng áp chế được mà ngược trở lại, bị hồn ma nhập vào, bị hồn đó khống chế hành vi, ý thức, không tài nào cưỡng lại được. Tôi đoán rằng tên Cao Tiến chỉ thuộc loại tam phẩm này thôi. Cứ tuần tự như vậy người ta phân ra đến nhị thập phẩm phù thủy, tùy vào tố chất của bản thân và công phu luyện tập mà có được bản lĩnh cao hay thấp. Loại thập nhị phẩm là những người nhẹ vía hoặc người không thấy được ma quỷ nhưng quyết tâm tu tập để có thể thâu nạp được một số ma đói khát, làm những việc bình thường. Thực chẳng giấu gì hai người, tôi đây cũng chỉ là phù thủy hạng thập phẩm, tuy có chút tố chất nhưng chỉ có thể “dụ” các vong hồn làm ma xó đi thám thính tin tức cho mình mà thôi, tuyệt nhiên không thể làm nên việc lớn.
Cụ Huyền lại nói:
– Theo như tôi thấy, cậu bé này chí ít ra cũng thuộc hàng ngũ phẩm, mà tùy theo mức độ tập luyện, có thể đạt được mức độ cao hơn.
Dường như thấy hai người bán tín bán nghi, cụ Huyền nói tiếp:
– Thưa cụ, tôi cũng xin cụ thứ lỗi vì đã không nói sớm cho cụ biết, nhưng vì tôi thân đang chuẩn bị một việc lớn, nếu để lộ ra nhiều người biết thân thế thì việc có thể không thành. Thực ra tôi hành nghề địa lý, mọi người thường gọi tôi là Tả Ao. Cho nên những chuyện huyền thuật, bùa phép cũng có đôi chút kiến thức.
Hai người nghe xong câu này, còn kinh ngạc hơn nữa, vì nguyên là thời bấy giờ, trong dân gian khắp cả đàng Trong lẫn đàng Ngoài đều bàn tán nhau về một nhà địa lý phong thủy tên là Tả Ao, có biệt tài xem thế đất mà táng huyệt mộ. Ai cũng tin rằng, chỉ cần được cụ Tả Ao an táng cho thì con cháu người được táng sẽ hưởng phúc. Không những thế, cụ Tả Ao còn có thể nói đúng được ngày tháng phát vượng của cả nhà, thực là điều hiếm có.
Tả Ao chỉ là hiệu của người đó, tên thực của cụ là Vũ Đức Huyền như cụ đã nói thật với cụ Trác. Người ta đồn rằng thuở nhỏ, cụ mồ côi cha, nhà nghèo, mẹ mắt lòa, ông theo một khách buôn ở phố Phù Thạch về Tàu để lấy thuốc chữa bệnh cho thân mẫu. Thầy thuốc khen Tả Ao có hiếu nên hết lòng dạy cho. Khi có thày địa lý bị mù loà mời ông thày đến chữa, do già yếu nên ông thày sai Tả Ao đi chữa thay. Khi Tả Ao chữa khỏi mù loà, ông thày địa lý nhìn thấy Tả Ao nghĩ bụng: Người này có thể truyền nghề cho được đây. Tả Ao cũng có ý muốn học, vả lại thấy Tả Ao thông minh, hiếu học, để trả ơn chữa bệnh nên thày địa lý nọ đã truyền hết nghề, hơn một năm đã giỏi. Để thử tay nghề của học trò, ông thày bèn đổ cát thành hình núi sông và vùi một trăm đồng tiền ở các huyệt đạo, rồi bảo Tả Ao tìm thấy huyệt thì xuyên kim xuống. Tả Ao đã cắm được chín chín kim đúng lỗ đồng tiền (chính huyệt), chỉ sai có một. Tả Ao về nước Nam chữa khỏi bệnh cho thân mẫu. Rồi người ta còn thêu dệt rất nhiều câu chuyện xung quanh cụ.
Trong cuộc đời cụ Tả Ao, ai cũng tưởng có hai lần bái người ta làm thầy, một người là thầy dạy thuốc, người thứ hai là thày dạy phong thủy, cả hai người đều là người Tàu. Nhưng cả hai lần cụ đều bái nhầm sư. Người thày thứ nhất thì dạy cụ không đến hết nghệ, chỉ dạy nửa chừng, làm cho khi chữa bệnh thì chỉ có thể thuyên giảm, mà không cách gì dứt hẳn bệnh. Thành ra mặc dù cụ Tả Ao rất mực đam mê y nghệ nhưng cũng không dám hành nghề thuốc lâu dài, sợ ảnh hưởng đến sinh mạng người khác.
Người thứ hai thì dạy cụ nghề phong thủy địa lý nhưng thực ra tính tình người giỏi nghề ngày xưa vẫn luôn vẫn có ý giữ riêng tuyệt nghệ cho bản thân, thành ra chỉ điểm không hết. Nào ngờ cụ học một mà biết mười cho nên chỉ được bày vẽ sơ sài cũng đã tinh thấm được nguyên lý trời đất. Đến khi người thày kia hối cũng không kịp, đành phải thốt lên “Nghề của ta đã sang nước Nam mất rồi”.
Có điều, câu nói trên không những cho thấy cái nhỏ mọn của người thầy, mà còn lộ ra cái thiếu thốn về học thức. Nhiều người chỉ biết cụ Ao có người thầy trên mà không biết được, đó là những điều cụ Tả Ao học được, cụ không dùng đến bao nhiêu, vì cuốn thánh kinh trong nghề phong thủy phải kể đến là cuốn “Táng thư” do Quách Phác khởi thảo, sau được rất nhiều nhà học giả Tàu biên soạn bổ sung chủ yếu dựa vào thuyết âm dương ngũ hành. Mà lật lại thuyết âm dương ngũ hành thì phải kể đến “Kinh dịch”, đó là nguyên lý vạn vật trời đất của người Tàu.
Khi lần đến khởi thủy của cuốn “kinh dịch”, lại phải nói đến hai bức Hà đồ và Lạc thư. Tương truyền vào thời Phục Hy trong Tam Hoàng thời thượng cổ, trên sông Hoàng Hà xuất hiện một con Long Mã[2'>, trên lưng có những điểm đen trắng cấu thành một bức đồ; Phục Hy theo đó mà diễn ra Bát quái, bức đồ này gọi là “Hà Đồ”. Còn về bức “Lạc Thư” trên sông Lạc Th


XtGem Forum catalog