Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.
ếu cháu biết pháp niệm của nó thì hoàn toàn có thể sai khiến được vong đó. Chẳng những thế, nó cũng sẽ giống như một vật hộ thân cho phù thủy đó, bất cứ khi nào có huyền thuật hãm hại cháu thì vong trong người cháu sẽ tự động cảm ứng mà chống lại.
Quyết rất bất ngờ vì không thể tin là mình đã nuốt cả một hồn ma vào trong bụng. Lúc này cụ Trác ở bên cạnh lại nói:
– Nếu như vậy, thì chuyện hôm qua khi cậu bé thấy bụng nóng ran có phải là do viên tễ đó không?
Cụ Huyền đáp:
– Chính phải, ta đoán có lẽ cháu bị tên Cao Tiến dùng “nhiếp tâm thuật” tìm cách thôi miên, nhưng “soái vong” trong người cháu phản ứng lại, thành ra cháu vẫn tỉnh táo đến khi Tiến bỏ đi.
Quyết lại hỏi:
– Nhưng hắn thôi miên cháu làm gì? Cháu ở cùng chỗ với hắn, ngày ngày nhìn thấy nhau, sao hắn không tìm lúc khác mà lại phải chờ đến đêm mới làm trò nhát ma dọa quỷ cháu như thế?
Cụ Huyền lại nói:
– Điều này ta cũng chưa rõ.
Cụ Trác nói:
– Nếu cháu muốn loại viên tễ ra khỏi cơ thể, ta có một bài thuốc có thể giúp làm điều đó.
Cụ Huyền ngăn:
– Ấy, không nên, tạm thời không nên làm thế. Bây giờ vật đó khác gì bùa hộ thân cho thằng bé này. Nếu trục được viên thuốc đó ra khỏi cơ thể, không những thằng bé gặp nguy hiểm, mà vong hồn kia phải đi theo đường xú uế mà thoát ra, thì hồn siêu phách tán, còn gì cơ hội đầu thai.
Cụ Trác đáp:
– Nếu không thì cũng không sao, cháu về sống với ta, ta sẽ nuôi cháu, cháu không sợ bị đói đâu.
Cụ Huyền từ tốn nói:
– Thưa cụ, tôi nghĩ thế này, Tôi thấy tên Cao Tiến này phép thuật cao thâm khó lường, độc ác như thế, hẳn là có âm mưu gì không hay, e rằng có hại đến vương tử Cán hay chăng. Nếu không nhờ cậu bé quay lại nơi đó để tìm hiểu xem thế nào, thì khó mà biết được ngọn ngành, tránh được hậu họa xảy ra.
Rồi cụ quay sang hỏi Quyết:
– Cậu bé, cậu có sợ không? Bây giờ ta muốn cậu quay lại theo dõi Tiến để cứu người. Không những cứu được một người mà không chừng cậu cứu cho Thăng Long tránh được một cuộc binh đao lớn đây.
Quyết đáp:
– Quả thực cháu cũng hơi sợ, nhưng cháu vẫn dám về nhà hắn.
Lúc này bụng cụ Trác không muốn để Quyết ở lại vì e ở lâu sinh biến không hay cho Quyết chăng. Nhưng một là cụ là nhà nho, lấy trung quân làm đầu, cũng biết chuyện của thế tử là hệ trọng, không thể xem nghe được. Hai là tiếp xúc ít lâu với Trịnh Cán, dù không được gặp mặt nhiều nhưng cũng có cảm tình.
Cụ Huyền biết tâm ý cụ Trác bèn nói:
– Cậu bé có biết vì sao cậu nhìn thấy vong nhưng không bị vong vật hay không?
Cả hai người, Quyết và cụ Trác đều rất bất ngờ khi cụ Huyền hỏi thế. Quyết mặc dù trước đó đã biết rằng nhìn thấy âm binh khi âm binh đang bị điều khiển thì sẽ bị âm bị diệt khẩu, đấy là lẽ thường. Nhưng từ khi đó đến nay, hắn không hề hấn gì cả, cũng thấy rất lạ.
Quyết bèn nói:
– Cháu thực cũng không biết, không hiểu tại sao lại như vậy nữa.
Cụ Huyền quả quyết:
– Vì bản thân cháu cũng có căn phù thủy!
Nghe cụ Huyền nói, cả Quyết và cụ Trác đều kinh hãi. Nguyên là rất hiếm có người có được căn đồng cốt phù thủy. Những phường đồng cốt bói toán yểm bùa trưng ra cho thiên hạ biết đều là phường lừa bịp, gạt tiền người ta mà sống, chỉ có lá gan to bằng trời mới không sợ những chuyện mạo danh như thế.
Cụ Huyền lại nói tiếp:
– Trên thế gian này, vốn có hai loại người, loại người thứ nhất là loại người không thể nhìn thấy ma quỷ hiện hữu trên nhân gian, loại người thứ hai có thể nhìn thấy được. Người nhìn thấy được ma quỷ lại phân làm hai hạng thứ nhất là nhẹ vía, là những người dễ bị vong hồn ám ảnh, trấn áp, nhập vào, những người như thế ngửi thấy mùi hương đã thấy mắt hoa đầu váng, chỉ chực lên đồng, giống như một cơ thể trống rỗng sẵn sàng mời gọi ma quỷ nhập vào mình vậy, xét cho cùng thì đây cũng là những người dễ dàng bị sai khiến bởi linh hồn người đã chết. Hạng người thứ hai là hạng tâm thần linh mẫn, tinh linh tráng kiện, nhìn thấy ma quỷ coi như chuyện bình thường, giống như người ta thấy người đồng loại mà thôi. Nếu những người thuộc hạng này mà chẳng những không sợ hãi mà còn có khả năng trấn áp, dọa nạt, thì thực đó là người có căn phù thủy rồi, bởi phù thủy thì xét cho cùng cũng chỉ đơn giản là những người có quyền năng điều khiển những vong hồn nơi âm giới. Thế gian này, phàm là điều gì cũng vậy, cũng phân ra có người tài giỏi, có người tầm thường, bởi vậy nên, phù thủy cũng được phân thành năm ba loại. Loại nhất phẩm là loại không cần phải cúng bái, cầu khấn, không cần lập trận pháp vẫn có thể sai khiến ma quỷ, với người có căn nhất phẩm phù thủy thì phàm là “quan vong” hay “soái vong” đều có thể thu nạp được trong tích tắc, có thể nói đây là tuyệt nhân trong huyền giới, thực là không biết mấy trăm năm mới có được một người, thế nên loại nhất phẩm này không thể tu luyện mà thành được, chỉ có thể nhờ trời cho khi sinh ra đã có tố chất như thế. Loại nhị phẩm là loại vẫn phải lậ