Truyện Kể Lại : Gặp Ma Ngay Giữa Sài Gòn
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
nh tay trần của ả chốc chốc lại đụng vào tay anh, những sợi lông măng mơn mởn cọ vào da thịt khiến anh rùng mình. Anh cảm thấy phần con của mình đang lấn át một cách dữ dội phần người. Những ý nghĩ đen tối tràn ngập khiến cái đầu anh như muốn nổ tung. Anh nhìn sang Linh, chẳng biết ả có tập trung theo dõi không, nhưng thỉnh thoảng ả lại cười lên khằng khặc trước những tình huống hài hước trên phim. Những lúc thấy ả cười, dù chẳng hiểu gì nhiều nhưng Góc Nhìn cũng cố gắng cười để Linh khỏi biết rằng thực ra anh có hiểu gì đâu.
Xem được khoảng nửa bộ phim, Linh co chân ngồi xếp bằng trên ghế. Lập tức, một phần đùi trắng muốt với làn da mát rượi của ả đè lên chân Góc Nhìn khiến anh run rẩy. Cảm nhận được điều đấy, Linh quay sang nhìn Góc Nhìn. Ánh mắt của ả có một cái gì đấy đáng yêu và gợi tình đến mức khó tả. Góc Nhìn vội quay mặt đi nơi khác, bởi anh sợ nếu cứ nhìn ả, anh sẽ không kiềm chế nổi mất. Bất chợt, Linh đặt tay mình vào tay Góc Nhìn, ả thỏ thẻ: “Em xinh không anh?”. Góc Nhìn cắn môi thật chặt, thật đau. Anh hi vọng cảm giác đau có thể giúp anh tự chủ thêm được phần nào. Vẫn nhìn ra phía khác, anh trả lời: “Ngay từ đầu anh đã chẳng nói là em rất xinh còn gì…”. Linh có vẻ hài lòng với câu trả lời, ả vòng tay ôm lấy cánh tay Góc Nhìn, xiết nhẹ vào người, nói tiếp: “Ngay từ ngày đầu gặp anh, em đã không thể nào quên được ánh mắt của anh. Nó làm cho em vừa sợ nhưng cũng có một cái gì đấy… em cũng chẳng biết phải nói thế nào nữa, như kiểu vừa tin tưởng và có cảm giác được che chở ý… Anh quay lại nhìn em đi, hay anh giận em cái gì?”. Ngực Linh áp nhẹ vào tay Góc Nhìn, giọng nói của ả ỏn ẻn và dễ thương đến mức anh không thể không quay đầu lại. Bắt gặp ánh mắt Linh đang nhìn mình đắm đuối, Góc Nhìn biết là anh đã thực sự đầu hàng…
**********************************************************
XIII/
“Tại sao anh không chịu hôn em? Anh ghê tởm lắm sao? Hay anh coi thường loại người như em?” – Linh ôm lấy Góc Nhìn, nàng vừa hỏi vừa dụi dụi đôi môi vào má hắn.
“Không phải! Anh không coi thường em, hay bất cứ ai cả.” – Góc Nhìn vừa trả lời vừa nhìn đăm đăm lên trần nhà.
“Vậy tại sao anh không hôn em? Anh đã lên giường với em, làm tình với em, thì hôn có nghĩa gì đâu?” – Nói đoạn Linh trườn hẳn người lên, nằm đè trên Góc Nhìn, nàng áp môi mình vào môi hắn.
Góc Nhìn ngoảnh mặt sang một bên tránh đôi môi của Linh, hắn trả lời: “Biết nói thế nào cho em hiểu bây giờ? Anh vốn là một thằng chỉ làm những gì mình thích. Đối với anh, cuộc đời này không có gì là chuẩn mực cả, nên anh cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Đại khái, những gì anh không thích, thì tốt nhất đừng ai bắt anh phải làm. Anh không hôn em, có thể vì em không phải là bạn gái của anh.”
Linh lăn nhẹ xuống giường, đôi mắt nàng hơi hoe hoe đỏ. “Vâng, anh nói đúng. Người nói yêu em thì nhiều, còn anh thì lại không như thế. Em biết là bây giờ nếu anh có nói yêu em, thì chính em cũng không tin, nhưng em lại muốn anh nói ra điều đấy. Kể cả anh nói yêu em mà em vẫn không nhận lời yêu anh, thì em vẫn muốn anh nói. Cái cảm giác đấy như…”.
“Như một người chiến thắng phải không?” – Góc Nhìn cắt lời Linh. – “Em đã quen với việc được các chàng trai săn đón và chiều chuộng mình, quen với những lời tỏ tình của họ, nên em cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng khi có một người không như thế.”
“Vâng, anh nói đúng. Mặc dù em không so sánh anh với những người bạn khác, nhưng em vẫn cảm thấy khó chịu.” – Linh tiếp lời.
Góc Nhìn trầm ngâm. Hắn nghĩ ko biết hắn là kẻ thứ bao nhiêu được nàng mời lên giường theo cách này? Hắn định không nói ra, nhưng cuối cùng hắn buột miệng, cười cười: “Trước anh, em đã hại đời bao nhiêu chàng trai theo kiểu này?”. Rồi hắn lại cảm thấy hối hận vì đã nói ra câu ấy, mặc dù nó chỉ là một câu hỏi nửa đùa nửa thực. Để tăng cảm giác đây chỉ là một câu nói đùa, hắn xoay người đưa tay véo nhẹ vào ngực Linh, rồi dụi mặt hôn vào cổ nàng.
Linh nhìn hắn trân trân, dường như nàng cảm thấy khó chịu với câu hỏi của hắn. Nhưng chỉ một lát, đôi mắt nàng lại dịu lại, nàng trả lời: “Anh nghĩ em tồi tệ đến vậy hả? Cũng phải, người như em, có ai nghĩ tốt đâu. Nhiều lúc, chính em còn cảm thấy mình dơ bẩn nữa là. Tất cả cũng là do em ngu thôi. Đôi khi nghĩ lại, em cũng không biết rồi cuộc đời mình sẽ trôi về đâu. Chả lẽ cứ thế này mãi? Cũng có lúc em muốn thay đổi mình, nhưng cứ bạn bè rủ đi chơi là em lại không kiềm chế nổi mình. Em hứa tuần sau mình sẽ khác, rồi hết tuần sau, em lại hứa tháng sau, tháng sau nữa, rồi năm sau… cuối cùng cho đến bây giờ, em vẫn chả có gì khác. Em căm ghét bản thân mình, nhưng cứ nghe có kẻ nào nói xấu về mình, là em tìm cách gây sự ngay. Nói nhiều, nhưng chung quy lại, cũng chỉ tại em ngu…”
Nghe Linh kể, hắn vừa thấy thương vừa thấy phục nàng. Kẻ khác, có thể đã đổ lỗi tại hoàn cảnh khách quan, tại bố mẹ, tại anh trai, tại môi trường xung quanh… nhưng Linh lại hoàn toàn nhận lỗi về phía mình. Nhìn thấy lỗi của người khác thì dễ, nhưng nhìn thấy lỗi của mình