CHUYỆN LẠ Ở CHUNG CƯ NƠI MÌNH LÀM VIỆC!
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
y, cảm tình của tôi với thằng bé đánh giày tăng lên rõ rệt. Tôi thường xuyên đến chơi ở cái ổ của nó và thỉnh thoảng rủ nó vào nhà mình chơi. Tôi lại càng quý mến và thương nó hơn khi biết nó cũng là người Nam Định, tức là đồng hương của tôi. Nó kể cho tôi nghe về hoàn cảnh gia đình nó, về công cuộc mưu sinh đầy tủi nhục của nó và những người bạn cùng cảnh ngộ. Càng nghe nó kể, tôi càng thương nó và thẹn thay cho bản thân mình. So với nó, tôi giống như một kẻ no cơm ấm cật, rửng mỡ, vô tích sự.
“Bố mẹ em mất từ khi em mới biết nói, để lại em và em gái em cho bà nội nuôi. Bà rất thương anh em em, nhưng bà già yếu, hay ốm đau bệnh tật nên không thể nào nuôi nổi cả 2 anh em. Vì thế, cách đây hơn 2 năm, em đã trốn bà, lẻn lên Hà Nội kiếm việc làm. Tuổi còn nhỏ, lại gầy yếu nên em chẳng thể nào làm được việc gì ngoài ăn xin và đánh giày”. Nói đến đây nó dừng lại, đôi mắt hướng ra phía “cửa”. Tôi nhìn theo và khá bất ngờ khi thấy Phương, cô con gái của bà chủ quán cơm phở gần đấy đang cầm một bịch ni lông nhỏ màu đen và bước trên những hòn đá to nổi lên giữa đám cỏ, đi vào khu nhà hoang.
Mắt thằng bé sáng lên, nó nói với tôi trong sự háo hức: “Chị Phương tốt lắm, ngày nào chị ấy cũng mang cho em thức ăn thừa của quán cơm. Tuy là thức ăn thừa, nhưng nhiều khi còn có cả thịt gà nữa đấy.”
Tôi lại xin dừng lại đôi chút để kể cho các bạn nghe về Phương, con gái chủ quán cơm này.
Cách về phía bên phải của nghĩa địa khoảng 10m có một quán cơm phở, đấy là nơi tôi và một số bạn bè ra ăn cơm mỗi buổi trưa. Quán này bán rẻ và thức ăn cũng khá ngon nên rất được lòng mọi người. Vào buổi trưa, quán luôn đông nghẹt khách. Tuy nhiên, buổi tối quán nghỉ bán.
Chủ quán là một người đàn bà phương phi béo tốt với đặc điểm dễ nhận thấy nhất là nụ cười “không thấy quê hương tổ quốc đâu”. Nụ cười của bà giòn giã, to và sảng khoái đến mức người ta có cảm giác sau mỗi điệu cười, bà phải trẻ ra đến mấy tuổi. Chồng của bà là một cán bộ làm trong ban vệ sinh dịch lễ trung ương, ông có dáng người tầm thước, ít nói nhưng nói chung đối xử rất hòa nhã với mọi người. Họ có 2 người con, cậu đầu tên Cường, năm nay 18 tuổi, đang học lớp 12 trường thpt Chu Văn An. Còn cô út, tức là em Phương mà tôi đang muốn nhắc đến với các bạn, mới 16 tuổi, cũng đang học trường cấp 3 Chu Văn An. Tuy nhiên, năm nay nàng mới lên lớp 10. Theo thông tin mà tôi được biết, thì Phương học cùng lớp với cô nàng Trang mà chúng ta đã có dịp biết đến ở trên.
Không giống Trang, Phương ngoan ngoãn, hiền lành, chịu khó và hết sức thân thiện. Nàng là loại người có thể gây cảm tình cho người đối diện ngay từ lần gặp mặt đầu tiên. Nàng chào hỏi lễ phép với tất cả khách đến quán ăn nhà mình và không bao giờ tỏ thái độ khó chịu khi khách phàn nàn về sự chậm trễ mỗi khi nàng giúp mẹ trong giờ cao điểm. Buổi sáng, Phương học về khá muộn, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nàng từ chối khi mẹ nàng cần thêm người giúp đỡ lúc khách đông.
Ánh mắt dịu dàng, đôi môi gợi cảm lúc nào cũng như đang làm nũng, dáng người cao ráo và đầy đặn, giọng nói ngọt ngào, Phương đã gieo nỗi nhớ vào lòng không biết bao nhiêu anh chàng, trong đó có cả tôi. Mỗi khi ăn cơm ở nhà nàng, tôi thường kiếm cớ ngồi lại lâu hơn mức cần thiết để được ngắm nàng nhiều hơn. Tuy nhiên, chưa bao giờ tôi dám mơ ước mình được nàng để ý dù rằng nàng đối xử với tôi cũng rất thân thiện. Bởi vì, tôi luôn nghĩ, đối với tôi, nàng thuộc về một thế giới khác, thế giới của sự trẻ trung, năng động và hiện đại. Đôi lúc tôi nhớ lại quãng thời gian còn học phổ thông và cảm thấy tiếc khi mình đã để nó trôi đi một cách quá lãng phí.
Trở lại câu chuyện hôm nay.
Phương đã bước vào “phòng” của thằng bé, nàng bất ngờ khi thấy tôi đang có mặt ở đây. Nàng hỏi: “Sao anh lại ở đây? Anh quen “cu” Long khi nào vậy?”
Nàng vừa nói vừa tiến lại gần tôi và thằng bé(từ giờ phút này tôi xin phép gọi nó là Long, tên chính thức của nó). Mặc dù đang ở trong cái ổ hôi hám của Long, nhưng mùi hương từ cơ thể nàng vẫn khiến tôi ngây ngất. Tôi cố hướng về phía nàng hít thật sâu mùi hương ấy vào lồng ngực, rồi kín đáo quay ra chỗ khác thở ra thật nhanh trước khi quay lại đối diện với nàng để hít tiếp những làn hương ngọt ngào ấy. Tôi phải quay ra nơi khác vì tôi không muốn hơi thở của mình ảnh hưởng đến mùi hương của nàng.
“Sao anh lại ở đây, anh Quyết, này!”. – Tôi giật mình khi nàng nhắc lại câu hỏi.
“À, anh đến chơi với Long, đồng hương của anh mà.” Rồi tôi giải thích qua loa cho nàng mối quan hệ giữa tôi và Long. Nàng nhoẻn miệng cười thật duyên: “Ngoài em và anh ra, chả có ai dám vào “căn phòng” này nữa đâu”.
Câu nói của nàng làm lòng tôi lâng lâng vui sướng. Vậy là, ít ra, giữa tôi với nàng cũng có 1 điểm chung, hơn nữa, điểm chung ấy cũng rất chi là nhân văn.
Phương quay sang nói với Long: “Chị đem cho em ít cơm đây, hôm nay có vài miếng thịt kho tầu đấy, em thích không.”
Long lễ phép: “Cảm ơn chị, có cơm của chị ăn là em thích lắm rồi, đâu cần phải thịt cá gì đâu”. Rồi nó cười