XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

tít mắt.

“À, chị quên mất, còn ít thịt gà mẹ để trong tủ lạnh, để chị quay về lấy cho em vậy.” Nàng vừa nói vừa lấy tay bóp cằm rồi bặm môi lại, nhìn đáng yêu vô cùng.

Sau đó, nhanh như một con sóc, nàng nhảy qua những mỏm đá và chạy về nhà. Tôi ra trước “cửa” đứng nhìn cho đến khi bóng nàng khuất hẳn.

Trưa nào nàng cũng sang đây đưa cơm cho Long, đấy là một chi tiết đến giờ tôi mới biết. Tôi cảm thấy rất vui vì từ nay tôi sẽ có nhiều dịp hơn để gặp riêng nàng. Tôi hỏi Long: “Trưa nào Phương cũng sang đây cho em cơm à?”

Long vừa giở chiếc túi trong đó có 1 nắm cơm và vài miếng thịt ra, vừa trả lời: “Vâng, chị ấy tốt lắm, cơm nhà chị ấy cũng ngon nữa. Em rất quý chị ấy. Nhưng anh Cường thì không tốt. Nếu anh ấy bắt gặp chị ấy cho em cơm, thì anh ấy sẽ mắng chị ấy. Thỉnh thoảng, gặp em ở ngoài đường, anh ấy cũng mắng em nữa, anh ấy nói em không được lấy cơm của chị Phương, nếu không anh ấy sẽ cho em biết tay.”

Long vừa nói xong, bất chợt tôi nghe thấy tiếng Cường quát rất to ở quán ăn: “Lại mang đến thằng ăn mày à? Em có thôi ngay trò này đi không hả?”

Tôi tò mò ra cửa đứng nhìn. Cường đang vừa đi vừa nói sau lưng Phương trong lúc nàng vẫn hướng về phía khu nhà hoang.

Phương đáp lại nửa dứt khoát nửa nũng nịu: “Kệ em, không việc gì đến anh!”

“Như thế chẳng hay ho gì đâu, em hiểu không!”

Nhưng Phương đã chạy ù đi, nàng không còn muốn nghe Cường nói nữa.

Phương nhảy một cách tinh nghịch trên những hòn đá, đến trước mặt tôi và Long. Nàng đưa cho Long một gói giấy. Cậu bé mở ra, bên trong có vài miếng thịt gà đã chặt nhỏ. Long rất cảm động, cậu nói với Phương: “Tại em mà anh Cường mắng chị!…”. Cậu còn muốn nói thêm một cái gì đó nữa để thể hiện lòng biết ơn, nhưng cậu không tìm được từ diễn đạt. Đôi mắt cậu rưng rưng nước.

Phương cười nhẹ nhàng: “Em không phải bận tâm, anh Cường không làm gì được chị đâu. Mẹ chị không cấm chị, thế là được.”. Bất chợt Phương nhìn lên và đỏ mặt trước ánh mắt ngưỡng mộ của tôi dành cho nàng.

Nói chuyện thêm một lúc, Phương xin phép về. Tôi nói với nàng: “Anh cũng về luôn.” Cả 2 tạm biệt Long rồi bước ra cửa. Tôi nhường cho nàng đi trước theo phép lịch sự. Nàng vừa đi vừa nhún nhẩy, tôi theo sát phía sau. Tôi chỉ ước, giá như con đường này dài vô tận thì hay biết mấy. Lúc đó, tôi sẽ mãi mãi được ở bên nàng.

Bất chợt, Phương trượt chân, nàng ngã chúi về phía trước. Như một phản xạ vô điều kiện, tôi tiến lên phía trước nhanh như gió, vòng 2 tay đỡ lấy nàng. Nhưng do sự việc quá bất ngờ, tôi không chọn được vị trí nào “tế nhị” mà đặt nguyên cả hai bàn tay vào ngực nàng. Bộ ngực của cô thiếu nữ tuổi dậy thì mềm mại và ấm áp làm đôi tay tôi tê đi như bị điện giật. Tôi cứ để tay như vậy như kẻ bị thôi miên trong khoảng khắc. Nhưng rồi, lý trí nhanh chóng trở về, tôi vội đẩy 2 tay mình lên vai và kéo nàng dậy, ấp úng xin lỗi. Mặt Phương đỏ hơn mặt trời, nàng lí nhí: “Không sao!” rồi chạy vội về nhà.

Nàng đi rồi mà tôi vẫn còn chưa hết xúc động, tôi không thể tin được những gì vừa xảy ra. Quay vội về hướng nhà mình, tôi đưa bàn tay lên mũi hi vọng tìm được chút hương còn rơi rớt. Rồi tôi hôn 2 bàn tay và mỉm cười một cách khó hiểu.

IV/ Ả Linh.

Hôm sau, tôi đến “nhà” Long từ rất sớm. Hẳn không cần giải thích thì bạn đọc cũng rõ mục đích tôi đến hôm nay chính là để mong được gặp Phương.
Khi tôi đến, Long đang nằm ở góc “nhà”. Tôi rất ngạc nhiên vì tôi không nghĩ thằng bé lại ngủ vào giờ này. Thấy tôi bước vào, Long ngẩng mặt lên chào. Tôi giật mình.

Khuôn mặt long đầy những vết thâm tím, 2 mắt sưng húp lên, cậu bé nhìn tôi một cách khó nhọc.Tôi vội hỏi: “Em làm sao vậy?”

Long nặng nề đứng dậy, nói nhát gừng:”Không sao đâu anh ạ, chuyện thường của em thôi mà”. Nhưng tôi vẫn căn vặn, ép Long phải nói ra bằng được. Cuối cùng, cậu bé cũng mềm lòng trước sự quan tâm của tôi. Cậu khóc nấc lên: “Tối qua em lại bị bọn nó đánh, mấy con chó…”.

Mặc dù biết Long đang bị kích động, nhưng tôi vẫn không muốn cậu bé dùng những lời lẽ đó chút nào. Tuy nhiên, tôi vẫn yên lặng và lắng nghe Long nói tiếp: “Tối qua, lúc 11 rưỡi em về nhà, đi ngang qua nhà con Linh, thấy ồn ào, em nhìn vào thì thấy có 2 thằng bạn nó đang ăn bánh bao. Em định tránh đi nhưng bọn nó đã nhìn thấy. Một thằng gọi em vào, nó vứt cái túi bánh thừa xuống đất, bảo em nhặt lên ăn. Em không nhặt mà quay lưng định bỏ đi. Thế là bọn nó nổi khùng, túm cổ em lại dọa nạt. Lúc đấy thì con Linh từ tầng 2 đi xuống, nó bảo bọn kia: “Sao lại lôi thằng ăn mày đấy vào nhà? Tống cổ nó ra ngoài đường ngay.” Vậy là cả bọn lôi em ra đường rồi thi nhau đấm đá.”

Một cục nghẹn trào lên trong cổ tôi. Tôi cảm thấy bất mãn và uất ức thay cho câu chuyện của thằng bé. Tôi định kiếm vài lời an ủi em, nhưng Long đã lên tiếng trước khi tôi kịp nói: “Cứ 1, 2 tuần, bọn nó lại kiếm cớ đánh đập em 1 lần, nhưng không đau như lần này. Lần này là lần em bị nặng nhất. Em căm thù bọn nó lắm. Giá như em to lớn hơn, em sẽ không nhịn bọn nó thế này đâu