Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
ất vui vẻ.
Thuần Khiết biết rằng Phong Bính Thần xuất sắc nhưng khi đứng cùng với những nhân vật có máu mặt khác dường như trông càng xuất chúng hơn, khí chất phi phàm. Khuôn mặt cuốn hút, yết hầu gợi cảm cùng với nụ cười có chút lạnh lùng, tất cả đều khiến người ta say đắm. Cô không kìm được nhớ lại nụ hôn dịu dàng của anh, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt đến kì lạ. Cô vô cùng kinh ngạc với phản ứng của mình, nâng li rượu uống một h, sau đó nghe thấy bên cạnh có người thì thầm to nhỏ.
“Người đàn ông đứng cùng giám đốc Dương là ai nhỉ?”.
“Không biết. Anh ta đẹp trai quá, có phải là người mới kí họp đồng với công ti không nhỉ?”.
“Thôi đi! Ngày đầu tiên cậu vào công ti à, có khi nào giám đốc Dương cười như vậy với người trong showbiz không?”.
“Ông ta cười như thế với Prince mà..
“Bây giờ Prince là máy hái tiền của ông ta, dĩ nhiên là khác rồi”.
Thuần Khiết nghe thấy mấy câu ấy, không kìm được ngoảnh đầu nhìn - thì ra là Judy, nữ diễn viên tên tuổi đang ngày càng giảm sút thời gian gần đây. Những bộ phim mà cô ta thủ vai chính lượng rating đều không lí tưởng. Đã có nhà phê bình điện ảnh khó tính gọi cô ta là thuốc độc của rating. Judy nhận ra có người nhìn mình, lập tức nhìn lại. Có lẽ không vui khi thấy những lời mình nói bị người lạ nghe thấy, cô ta cau mày rồi quay người bỏ đi.
Thuần Khiết biết rằng bộ mặt của các ngôi sao trước và sau ống kính hoàn toàn khác nhau nên cũng không bận tâm. Cô đưa mắt nhìn xung quanh hội trường thì phát hiện hầu hết các cô gái đều dồn mắt nhìn về phía Phong Bính Thần. Cô không kìm được nhếch mép cười, xem ra những người đàn ông địa vị tôn quý dù đi đến đâu cũng là tâm điểm gây chú ý.
Cô vốn có thể thản nhiên bước lại chào hỏi, đáng tiếc là sau cái đêm tồi tệ ấy - đêm ấy đúng là rất mơ hồ. Đầu tiên là đứng ngoài đường chỉ trích cô không biết xấu hổ, rồi lại chạy đến nhà hung hăng sừng sộ, thật nực cười. Nếu nói Phong Bính Thần có cảm tình với cô thì cô tin. Nhưng dù thế nào cũng không đến mức ghen tuông lồng lộn như thế. Quả thực cô không thể tin được, cô có tài đức gì chứ?
Cô đang suy nghĩ viển vông, không để ý Tiêu Ức Sơn xuất hiện phía sau và hỏi: “Anh chàng họ Phong đến làm gì?”.
Thuần Khiết mơ màng nói: “Đây là bữa tiệc của công ti cậu, mình làm sao biết được?”.
“Mình thấy tám chín phần là vì cậu”.
“Ặc..Thuần Khiết ngạc nhiên nhìn anh.
Anh khẽ nhíu mày, nhìn cô với ánh mắt khinh thường: “Cậu đừng có mà nói với mình là cậu không cảm nhận được
“Cậu cảm nhận được điều đó từ khi nào?”.
“Lần đầu tiên nhìn thấy anh ta là mình đã biết rồi. Ảnh mắt anh ta nhìn cậu mang vẻ chiếm hữu”.
“Chiếm hữu?”. Thuần Khiết muốn làm ra vẻ nghiêm túc nhưng không nhịn được cười.
“Không sai”.
Cô im lặng một lúc, cau mày ra vẻ buồn phiền: “Nhưng người như anh ta sao có thể chọn mình được?”.
Lần này đến lượt Tiêu Ức Sơn ngạc nhiên: “Mình không nghe nhầm chứ, cậu mà cũng tự ti?”.
“Tự ti?”. Thuần Khiết thấy hai từ này có chút chói tai.
“Ẩn ý trong câu nói lúc nãy chính là tự ti mà”.
“Thân phận địa vị khác biệt, đây là sự thật, liên quan gì đến tự ti”.
Tiêu Ức Sơn đang định nói, bỗng nhiên Leon đi về phía họ: “Prince, chúng ta cần nói chuyện”.
“Chuyện gì?”.
“Giám đốc Dương giúp cậu kí một họp đồng, cậu lại đây xem”. Tiêu Ức Sơn không hiểu, quay sang nói với Thuần Khiết: “Mình qua đó một chút, cậu ăn chút gì đi...”. Nói rồi đưa tay vỗ vai cô, sau đó đặt li rượu xuống đi theo Leon.
Thuần Khiết vốn định đến để ăn uống nhưng không ngờ khách mời quá đông, càng không ngờ sẽ gặp Phong Bính Thần nên chẳng còn tâm trí nào. Cô tự thấy tối hôm ấy mình không làm gì sai nhưng lại có chút sợ hãi khi đối diện với anh. Tiêu Ức Sơn vừa đi, cô liền đi về phía góc tối, định sẽ chuồn đi trước khi Phong Bính Thần phát hiện ra cô.
Cô uống một hơi hết li rượu trên tay rồi đặt li xuống, tiện tay rút giấy ăn trên bàn lau miệng. Sau đó quay người lại thì thấy Phong Bính Thần đứng trước mặt, trong lòng có chút hốt hoảng nhưng lại tỏ ra hết sức bình tĩnh, nhếch mép cười và nói một câu không chút sáng tạo: “Thật trùng hợp”.
Anh cười nhạt và nói: “Xem ra vận mệnh muốn chúng ta gặp lại nhau”.
Thuần Khiết bối rối. Câu nói gần như là tán tỉnh này mà anh lại nói một cách tự nhiên như vậy, dường như giữa họ chưa từng xảy ra bất kì chuyện gì.
Anh thấy cô im lặng hồi lâu, lại nói: “Sao? Nhìn thấy tôi xúc động tới mức không nói lên lời sao?”.
Thuần Khiết nghe vậy không nhịn được cười.
Nếu anh đã không nhắc tới chuyện đó thì cô cũng đành phải coi như chưa từng xảy ra, liền hỏi: “Sao anh lại ở đây?”.
“Vì tôi nhớ cô”.
Thuần Khiết vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ, vừa không dám chắc có phải anh đang đùa không, bồng chốc trở nên lúng túng, quả thực không biết phải tiếp lời thế nào. May mà Phong Bính Thần lại giải thích một câu: “Tôi mời Tiêu Ức Sơn đóng phim, bây giờ là quan hệ họp tác..
“Cái gì?”. Thuần Khiết ngạc nhiên.
“Anh ta là ngôi sao hot nhất hiện nay, mời anh ta có gì sai sao?”.
“Tôi tưởng anh không thích anh ta..
“Tô