Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341618
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.
phản ứng mãnh liệt quá mức của mình. Cho dù chỉ mặc một chiếc váy ngắn hở vai nhưng vẫn thấy nóng bức khó chịu, ra sức vén tóc trên mặt ra sau tai. Phong Bính Thần quay sang, phát hiện mặt cô đỏ bừng, tương phản rõ rệt với làn da trắng muốt trên cổ và vai nên kinh ngạc kêu lên: “Thuần Khiết”.
Cô quay trở về hiện thực, mơ màng nói: “Gì cơ?”.
Anh nhìn chằm chằm vào mặt cô: “Mặt cô đỏ quá, không sao chứ?”.
Thuần Khiết bất giác đưa tay sờ mặt, chỉ thấy lòng bàn tay nóng rát, không kìm được thầm than vãn trong lòng.
Phong Bính Thần chần chừ một lúc rồi đưa tay đỡ cô, cúi người hỏi một câu: “Không phải là do uống quá nhiều chứ?”
Trong đầu Thuần Khiết lúc này là sự đấu tranh quyết liệt giữa lí trí lạnh lùng và ham muốn dữ dội. Phong Bính Thần không hề nhận ra chính mình mới là “thủ phạm” khiến cô đỏ mặt tía tai, vẫn ân cần hỏi han: “Chóng mặt không? Có cần đến bệnh viện không?”.
Cuối cùng Thuần Khiết bỏ tay xuống, ngắm nhìn khuôn mặt của anh. Đôi mắt ẩn chứa sự quan tâm, đôi môi khẽ nhếch lên, như cười mà không phải là cười.
Cuối cùng cô hạ quyết tâm, đưa ra quyết định: “Không cần! Đến nhà anh”. Phong Bính Thần vẫn chưa hiểu ý cô. Cô lại nói thêm một câu: “Hoặc nhà tôi?”.
Nghe vậy, Phong Bính Thần không khỏi chóp mắt, ngây người một lúc mới hiểu ra. Nhưng vẫn có chút không dám chắc. Anh rất tự tin với sức hút của mình nhưng vẫn có chút ngạc nhiên và vui mừng.
Im lặng vài giây, anh không kìm được bật cười.
Thuần Khiết đỏ mặt tía tai, nheo mắt nhìn anh, có vẻ như sắp tức giận vì xấu hổ. Nhân lúc cô chưa nổi nóng, Phong Bính Thần hôn lên môi cô. Cô run rẩy giống như bị điện giật. Phản ứng của cô truyền sang anh, hai người đứng giữa đường hôn nhau say đắm khiến người đi đường phải liếc nhìn.
Đợi đến khi họ tỉnh táo trở lại thì đã ở trong căn phòng xa hoa của Phong Bính Thần.
Trong không khí vẫn còn lại dư âm nồng nàn, ánh đèn ấm áp tới mức đủ để họ nhìn rõ mặt nhau ở khoảng cách gần. Khuôn mặt trắng nõn của vẫn còn ửng đỏ, đôi mắt long lanh. Phong Bính Thần nằm cạnh gối, chống tay nhìn cô, giọng nói khàn khàn: “Em thật đẹp”.
Thuần Khiết khẽ nhếch môi. Anh ghé sát lại hôn lên mặt cô. Cô có chút không quen nhưng không né tránh. Cô muốn vào nhà vệ sinh, nhưng ánh mắt say đắm của anh khiến cô ngượng ngùng.
“Nghĩ gì vậy?”. Phong Bính Thần cầm tay cô.
“Anh không phiền nếu em dùng nhà vệ sinh của anh chứ?”.
“Dĩ nhiên là được rồi”. Phong Bính Thần chau mày nhìn cô với ánh mắt khó hiếu rồi nói với giọng trách móc: “Vì sao em lại khách sáo như vậy, cứ coi như đây là nhà của mình, em muốn làm gì cũng được, bao gồm cả anh”.
Nghe thấy câu cuối cùng, Thuần Khiết không kìm được bật cười.
“Còn cần gì nữa không?”.
“Một cốc nước lạnh”.
“Anh đi lấy, chờ một chút”.
Phong Bính Thần đứng dậy xuống giường, mặc chiếc áo ngủ màu trắng trước mặt cô một cách rất tự nhiên. Nhân lúc anh đi, Thuần Khiết nhanh chóng ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh, sau đó cô bị choáng ngợp trước sự xa hoa của nó. Nhà vệ sinh còn to hơn cả phòng ngủ của cô, chia thành hai khu khô và ướt, bồn tắm, vòi hoa sen, gương trang điểm, tất cả đều vô cùng hoàn mĩ, tinh xảo và đẹp mắt. Ngoài ra còn có điện thoại, dàn âm thanh, máy sấy, giá sách, bồn tắm massage đa chức năng... Tất cả những thứ gì cô có thể nghĩ tới đều có, những thứ không thể nghĩ tới cũng đều có.
Cô vừa tắm vừa thầm xuýt xoa, chọn một chiếc khăn tắm màu đỏ quấn người, sau khi mở cửa bước ra thì thấy trên tay cầm có treo một chiếc váy ngủ. Giọng nói của Phong Bính Thần vang lên từ bên ngoài: “Anh lấy ở phòng tầng dưới đấy, em mặc tạm. Ở đây không có đồ dùng của phụ nữ, ngại quá.. ”
Thuần Khiết lại vào thay váy ngủ. Khi cô đi ra thì Phong Bính Thần đã vào phòng, đưa cho cô một cốc nước lạnh. Cô cầm lấy uống hai ngụm, nhìn thấy chiếc váy đen của mình treo trên mắc áo trong phòng ngủ, không khỏi nóng mặt, uống ừng ực hết cốc nước rồi nói: “Không còn sớm nữa, em nên về rồi”.
Phong Bính Thần sững người: “Muộn thế này rồi? Anh không đưa em về đâu”.
Thuần Khiết cười: “Không sao, em có thể tự bắt xe”. Nói rồi đặt cốc xuống, đi lấy váy
Phong Bính Thần cảm thấy kì lạ, cau mày nói: “Nếu em không quen ngủ cùng người khác thì ở đây vẫn còn phòng...”. Thuần Khiết mỉm cười kiếm cớ: “Em không thể chịu được khi phải mặc một bộ quần áo hai ngày liền”.
“Thế thì có gì khó, bảo bộ phận phòng xử lí, ngày mai sẽ lại như mới”.
Anh ôm cô từ phía sau, dụi đầu vào vai cô nũng nịu, hơi thở ấm nóng thổi vào người khiến cô thấy ngưa ngứa. Cô quay đầu, định giữ chút khoảng cách với anh nhưng đôi môi của anh đã mơn man trên tai cô, dính chặt lấy cô như muốn trêu chọc.
Thuần Khiết không hề biết rằng cơ thể của mình lại nhạy cảm đến vậy, không có một chút khả năng phản kháng mà ngã vào lòng anh, giống như một chiếc thuyền nhỏ cô đơn dập dềnh giữa biển đầy giông bão. Cảm giác mất trọng lượng khiến cô ngạc nhiên kêu lên một tiếng, sau đó chìm vào đêm tối mù mịt.
Ngày hôm sau, khoảnh khắc khi mở mắt ra, cô không biết mình đang ở đâu, giống như đang chìm trong g