Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1663 lượt.
ợp tác.
Được biết nam chính là bạn của Đường Ca Nam, vì thế nhà họ Đường bỏ tiền quay bộ phim này. Chỉ vì gần đây anh ta bận chuẩn bị hôn sự với Phong Bình, không có thời gian nên tạm thời do Phong Bính Thần đứng ra phụ trách chuyện này.
Nói đến vị nam chính này, quả thực Thuần Khiết rất tò mò, không biết rốt cuộc anh ta có thực lực gì mà được tâng bốc như thế? Cô rất muốn hỏi Phong Bính Thần nhưng lại không tiện ngắt lời họ. Nào ngờ một lúc sau, Tống Ngải Lâm thay cô hỏi câu hỏi này. “Khi nào tôi mới có thể gặp diễn viên chính?”.
Đường Ca Nam nói: “Cậu ta đi nghỉ hè rồi, đợi cậu ta về rồi tính”.
Tống Ngải Lâm lại nói: “Cậu ta có ý kiến gì về kịch bản không?”.
Đường Ca Nam nói: “Em vẫn chưa hỏi cậu ta”.
Tống Ngải Lâm có chút không hài lòng với cách làm việc của Đường Ca Nam, cau mày nói: “A Nam, bộ phim này là dành riêng cho cậu ta. Chị là đạo diễn, đến bây giờ vẫn chưa gặp nam chính. Đây là một chuyện rất nực cười”.
“Chẳng phải chị đã nhìn ảnh cậu ta rồi sao?”.
“Ảnh và người có thể giống nhau sao? Chị phải làm quen với cậu ta, phải thật hiểu cậu ta, biết tính cách, sở thích của cậu
“Em biết rồi”. Hình như Đường Ca Nam rất sợ cô ta sẽ nói không ngừng nên vội vàng nói: “Chị vừa mới về nước mấy hôm, thời tiết lại nóng nực thế này, chi bằng nghỉ ngơi một thời gian rồi hãy làm việc..
Tống Ngải Lâm không còn gì để nói: “Em là người đầu tư ung dung nhất mà chị từng gặp”.
Câu nói này khiến mọi người đều bật cười.
Phương Quân Hạo nói: “Vốn dĩ là nghiệp dư mà”.
Đường Ca Nam nói: “Để tối em gọi điện cho cậu ta, bảo cậu ta nhanh chóng quay về. Chị có thể nói chuyện với những diễn viên khác trước, Tiêu Ức Sơn, cố Băng, còn một nữ diễn viên phụ vẫn chưa tìm được người thích họp...”.
Nói đến chuyện này, Tống Ngải Lâm lại tỏ ra không vui: “Nam phụ là một vai hoạt bát, dí dỏm, Tiêu Ức Sơn quá khô, không họp chút nào. Rốt cuộc các cậu nghĩ thế nào vậy?”. Nói đến câu cuối cùng thì cô ta quay sang Phong Bính Thần.
“Sao cô biết anh ta quá khô?”. Phong Bính Thần mỉm cười hỏi lại.
“Xem MV của anh ta thì biết, lúc nào cũng chỉ có một vẻ mặt”.
Thuần Khiết nhớ tới khuôn mặt của Tiêu Ức Sơn, quả thực không có nhiều biểu cảm, không kìm được mím môi cười.
Phong Bính Thần thư thả nói: “Xem ra cô Tống cũng là fan của anh ta, lại còn xem MV của anh ta”.
Tống Ngải Lâm lắc đầu rồi than phiền: “Nam chính đã lạnh như băng rồi, nam phụ lại mời Tiêu Ức Sơn, tôi không muốn phê bình anh ta. Quả thực anh ta hát rất hay nhưng nói đến diễn xuất, ngay cả bản thân mình anh ta cũng không diễn được, sao có thể đóng phim được đây?”.
“Nhưng nhờ vào khuôn mặt ‘đàn bà’ của anh ta, tối thiểu cũng có thể đảm bảo được rằng có năm mươi vạn khán giả mua vé vào rạp”.
Tống Ngải Lâm không nói nữa. Cô ta và Phong Bính Thần mới gặp nhau lần đầu, không tiện thẳng thắn phản bác anh. Ngoài ra những điều anh nói cũng là sự thực. Quả thực Tiêu Ức Sơn có sức hút mãnh liệt, có thể đảm bảo cho lượng rating.
Thuần Khiết cúi đầu không nói gì. Trong đầu vẫn đang suy ngẫm về câu nói “ngay cả bản thân mình anh ta cũng không diễn được”. Đúng vậy, Tiêu Ức Sơn là ngôi sao nổi tiếng. Nhưng khi xử lí mọi việc, anh không tỏ ra khôn khéo giống như những ngôi sao nổi tiếng khác. Thậm chí anh còn không thèm ngụy trang. Xét từ góc độ này thì quả thực là ngay cả bản thân mình anh cũng không diễn được.
Ăn cơm xong, mọi người ra phòng khách uống trà.
Tống Ngải Lâm tiện thể tham quan cả gian phòng. Đúng là tinh xảo, xa hoa tới mức không thể thêm bớt. Ở nước ngoài cô đã nghe tin em họ tìm được một cô bạn gái thần bí lai lịch không bình thường. Vì cô ta mà không tiếc mâu thuẫn với gia đình, thậm chí ném năm tỉ mua biệt thự. Lại nghe nói nhà họ Phong vô cùng giàu có. Khách sạn Thời Quang vẫn là tài sản dưới tên họ. vốn dĩ vẫn còn chút nghi ngờ nhưng bây giờ xem ra những lời đồn đều là sự thật.
Cô cầm cốc trà trên tay, khẽ hít hương thơm của trà long tỉnh thượng hạng, mắt nhìn chiếc cốc tinh xảo, quý giá hơn cả trà. Đúng vậy, tất cả mọi thứ ở đây đều rất tinh xảo, rất quý giá, chỉ trừ... cô trợ lí quê mùa trước mắt.
Cô đưa mắt nhìn Thuần Khiết.
Vì không thể xen vào cuộc nói chuyện của họ nên Thuần Khiết sắp thiếp đi trên sofa. Cứ đến mùa hè là cô lại không có tinh thần, lại thêm đêm qua ngủ không ngon giấc. Lúc này com no rượu say rồi, ngồi trong căn phòng điều hòa mát lạnh, dựa lưng vào chiếc sofa mềm mại dễ chịu, nghe cuộc nói chuyện không liên quan đến mình, cũng không ai hỏi ý kiến của cô nên khó tránh khỏi cảm thấy buồn ngủ.
Phong Bính Thần đã sớm nhận ra điều đó, liền tìm cơ hội kết thúc cuộc nói chuyện. Hai chị em Đường Ca Nam đứng dậy chào, Thuần Khiết lập tức tỉnh ngủ, cùng mọi người tiễn họ ra thang máy.
Sau khi về phòng, Phương Quân Hạo trêu cô: “Cô Thuần Khiết, xin cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, là trợ lí của anh Phong, anh ta trả lương cho cô bao nhiêu?”.
Phong Bính Thần tranh nói trước: “Chuyện này không liên quan đến cậu. Nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng có làm phiền chúng tôi”.<