Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
br>Phương Quân Hạo lập tức tỏ vẻ bị tổn thương, than thở với Thuần Khiết: “Cô nhìn thái độ của cậu ta kìa. Tôi khổ sở vì cậu ta hai, ba tháng nay, vậy mà cậu ta không những không trả tôi một hào nào, lại còn qua cầu rút ván, quả thực khiến người ta quá đau lòng. Cô cứ lấy tôi mà làm gương, nhất định phải cẩn thận đấy...”.
Thuần Khiết nghe mà không nhịn được cười.
Phong Bính Thần biết rõ chiêu trò của anh ta nên không thèm để ý mà kéo tay Thuần Khiết rồi nói: “Chúng ta vào thư phòng ngồi, để mặc cho cái k mặt dày này ngồi ở đây”.
Nói rồi liền kéo Thuần Khiết đi.
Tuổi của hai người cộng lại đã hơn sáu mươi rồi mà vẫn trẻ con như vậy khiến cô thấy buồn cười.
Thư phòng rộng khoảng một trăm mét, hai bên tường đều là giá sách, ở giữa có một chiếc bàn rất to, sofa, bàn trà, máy tính, điện thoại, máy in, máy fax đủ cả, giống như một thư viện thu nhỏ. Đĩa phim, đĩa nhạc, sách được phân loại rõ ràng, sắp xếp gọn gàng. Cho dù là các tác phẩm văn học nổi tiếng hay tiểu thuyết bình thường đều là sách xuất bản lần đầu, có tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Pháp. Thuần Khiết lấy một cuốn ra xem, phấn khích hỏi: “Tất cả chỗ sách này đều là của anh sao?”.
“E rằng khiến em thất vọng rồi, phần lớn sách ở đây đều là của Phương Quân Hạo”.
“Anh đọc được mấy cuốn rồi?”.
“Rất ít. Anh là một công tử đào hoa không có học”.
“Em rất thích chỗ này, nằm mơ cũng muốn có một thư phòng như thế này”.
“Nơi đây lúc nào cũng mở cửa đón tiếp em”.
Thuần Khiết quay sang nhìn anh, sau đó quay lại, ngửa cổ nhìn giá sách. Phong Bính Thần cảm thấy ánh mắt đó của cô vô cùng yêu kiều nên rất thích thú. Khuôn mặt cô khi nhìn nghiêng trông hết sức dịu dàng, đôi lông mi dày khẽ rung rung, ánh mắt lướt nhìn theo giá sách rồi lại đến trước giá để đĩa phim. Bồng nhiên anh nhớ tới trong một bài viết nào đó, cô đã tự nhận mình là người phụ nữ dùng sách báo để thay thế mĩ phẩm, không kìm được mỉm cười.
Trên giá để đĩa phim là những bộ phim nổi tiếng những năm bốn mươi của thế kỉ trước, có toàn bộ phim của Josef von Sternberg (**) hợp tác cùng Marlene Dietrich(***). Hai mắt Thuần Khiết sáng lên như bắt được vàng: “Nếu buổi chiều anh không bận thì chúng ta ở đây xem phim được không?”.
Trước đôi mắt lấp lánh như ánh sao này, Phong Bính Thần sao có thể từ chối được.
Suốt cả buổi chiều hai người ở trong thư phòng, ngắm nhìn Dietrich xinh đẹp, gợi cảm, phong tình - nữ thần gợi cảm của Hollywood những năm bốn mươi của thế kỉ trước, người duy nhất có thể sánh ngang với Greta Garbo(*)’
Phong Bính Thần cùng cô xem bộ đầu tiên, đến bộ thứ hai thì hai mí mắt dần dần trĩu xuống. Khi Thuần Khiết rời mắt màn hình thì phát hiện anh đã nằm gục trên sofá.
Lúc ngủ trông anh càng đáng yêu hơn, dáng vẻ yên tĩnh, ngây thơ, đôi lông mi dày và cong, vẻ đẹp không thể thêm bớt của anh giống như luồng sáng phát ra từ một viên kim cương quý giá khiến cô đau mắt, đồng thời cũng làm cô mê đắm. Đôi mắt của anh quá đẹp, khiến người ta khó mà nắm bắt được. Nụ cười của anh quá cuốn hút, khiến người ta bất an. Nếu có thể biến anh thành một người gỗ xinh xắn mang bên mình, thế thì thật hoàn mĩ. Dietrich trong Shanghai Express (**)’ có một câu thoại nổi tiếng thế giới: “Đổi tên của tôi thành ‘bách hợp Thượng Hải’, chỉ dựa vào một người đàn ông là không đủ”. Cũng như vậy, Phong Bính Thần trở thành người đàn ông hấp dẫn như vậy, tuyệt đối không phải là công lao của một người phụ nữ. Có câu “Nhất tướng công thành vạn cốt khô”(***)’, đằng sau vạn người mê là vô số cô gái tan nát cõi lòng. Cô đâu có tự tin để có thể trở thành người cười đến cuối cùng?
Từ chối anh, quả thực rất nuối tiếc. Thôi được, cô thừa nhận, bắt đầu từ giây phút từ chối anh cô đã hối hận. Những ngày sau đó đối với cô là sự giày vò. Ý chí của cô sẽ không ngừng đấu chọi với ham muốn của cô. Thuần Khiết lại nhìn khuôn mặt đẹp đẽ mê hồn ấy, giống như một quả dâu tây thơm ngon chín mọng, đặt cạnh miệng nhưng không thể ăn. Đặc biệt khi nghĩ đến chuyện quả dâu tây này chính mình đã chủ động từ chối, cảm giác thật sự rất tồi tệ, không còn tâm trạng nào để xem phim nữa.
Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn bầu tròi âm u xám xịt, những đám mây đen xuống thấp, có vẻ như sắp mưa nhưng chưa mưa, kiểu thời tiết oi bức khiến người ta khó chịu. Im lặng một lúc, cô lại ngoảnh đầu nhìn Phong Bính Thần đang ngủ say trên sofa, thầm thở dài một tiếng rồi quay người đi đến trước giá sách, ngây người nhìn. Cô không còn tâm trạng nào để đọc sách nữa, cuốn nào cũng không vừa ý.
Ngón tay lướt qua gáy sách như cưỡi ngựa xem hoa, tiện tay rút một cuốn rồi mở một trang bất kì thì đọc được một câu: “Trong cuốn sách vận mệnh chúng ta đứng cùng một hàng chữ”.
Cô không khỏi sững người.
Nếu lúc này cô bạn thân Tường Vi của cô cũng ở đây thì nhất định cô ấy sẽ nói đây là một điềm báo. Giống như trong bộ phim tình cảm Runaway Bride (*****)’ mà Richard Gere và Julia Roberts thủ vai chính, bạn thân của Julia đã an ủi cô rằng đêm qua mình đã mơ thấy một đàn nhạn xếp thành hai chữ V. Hai chữ V ghép thành w, có nghĩ