XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.

ì ra em không những thiếu tự tin mà còn không có cảm giác an toàn”.
Thuần Khiết bị anh nói trúng điểm yếu, gật đầu và nói: “Vì thế xin đừng đùa với em. Anh là một người đàn ông ưu tú, sẽ có được người phụ nữ tốt hơn”.
Phong Bính Thần nhìn cô vài giây rồi nói: “Nói như vậy là anh bị từ chối rồi sao?”.
Thuần Khiết chần chừ một lúc rồi nói: “Có lẽ chúng ta có thể ở bên nhau nhưng không cần sự trói buộc về danh phận...”.
“Vậy là anh vẫn bị từ chối rồi!”. Phong Bính Thần cười một tiếng.
Thuần Khiết không biết nói gì.
“Thì ra em chỉ thích thân thể anh”
Thuần Khiết chốc nóng mặt.
“Cũng may, suy cho cùng trên người anh vẫn có thứ em thích, không phải là không có thứ gì”.
Thuần Khiết xấu hổ tới mức chỉ muốn chui xuống đất, im lặng một lúc rồi hỏi: “Anh còn muốn đi xem phim không?”. “Dĩ nhiên là đi rồi, vì sao không đi?”. Phong Bính Thần cười nói.
“Vậy chúng ta đi thôi”.
Phong Bính Thần gật đầu. Hai người xuống xe, đi vào rạp chiếu phim.
Đôi nam nữ vừa mới bày tỏ thái độ của mình cùng đi vào rạp chiếu phim, xem một bộ phim tình cảm nhạt nhẽo, sau đó về nhà.
Thuần Khiết từ chối Phong Bính Thần, suốt buổi tối cảm thấy rất buồn. Phong Bính Thần thì ngược lại. Anh rất cảm ơn Thuần Khiết. Cô không những khiến anh nếm trải cảm giác lần đầu tiên được bố thí, còn khiến anh thưởng thức cảm giác lần đầu tiên bị từ chối.
Khoảng thời gian tiếp xúc với Thuần Khiết, anh đã ít nhiều hiểu được cô. Cô là người biết giấu mình, vẻ bên ngoài và suy nghĩ không giống nhau, cô có một cơ chế tự bảo vệ, tính cảnh giác rất cao, lúc nào cũng đợi lệnh hành động. Muốn phá giải mật mã tâm hồn cô không phải là một chuyện dễ dàng. Nhưng anh có niềm tin vào bản thân.
Có điều anh phải hành động cẩn trọng, không thể để cô chạy mất. Anh quá giàu có, gần như không có ham muốn gì là không thể thỏa mãn. Thứ duy nhất anh muốn có được ở Thuần Khiết chính là tình cảm của cô. Anh muốn cô yêu anh, đó mới là điều khó nhất.
Sáng sớm, bồng nhiên trời đổ mưa như trút nước. Thuần Khiết bị tiếng mưa đập vào cửa kính làm cho thức giấc, cô nhớ ra ngoài ban công có hai cửa sổ chưa đóng nên dậy đi đóng cửa. Sau đó về phòng ngủ tiếp.
Ngày hôm sau bị điện thoại của Phong Bính Thần đánh thức. Cô ngái ngủ “alo” một tiếng, lập tức nghe thấy giọng nói lạnh lùng, như không khí lạnh từ cơn mưa bão táp vào mặt, lập tức tỉnh hẳn.
“Bây giờ là mấy giờ rồi?”.
“Ừm, chín giờ bốn mươi, sao thế?”. Cô dụi mắt, nhìn đồng hồ trên đầu giường.
“Đến giờ dậy rồi, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm”.
Thuần Khiết sững người rồi nói: “Em còn tưởng ngày hôm qua đắc tội anh, anh sẽ không muốn nhìn thấy mặt em nữa...”.
Phong Bính Thần mỉm cười lạnh lùng: “Em nghĩ hay thật đấy. Đối với một người đã đắc tội với anh, anh có lí do gì mà để cô ta được ngủ nướng một cách thoải mái. Mau dậy đi, nội trong mười phút nữa em phải đến khách“Sao em có thể đến đó trong mười phút được?”.
“Nếu em tiếp tục nằm trên giường thì chỉ còn lại chín phút thôi đấy”.
Phong Bính Thần nói xong liền cúp máy.
Thuần Khiết đứng dậy làm vệ sinh, chải đầu, mặc quần đen áo trắng đơn giản, đeo chiếc túi rồi đi ra cửa.
Từ khi bước vào tháng sáu chói chang, chưa khi nào có mưa. Thời tiết nóng nực suốt mấy chục ngày, suýt nữa thì biến người dân của thành phố này thành xác ướp. Trận mưa bão đêm qua dường như đã kịp thời tưới mát cho những tâm hồn khô cạn nơi đây.
Buổi sáng thời tiết vẫn còn âm u, như thể bất cứ lúc nào cũng có gió mưa ập tới.
Thuần Khiết hít thở không khí trong lành tươi mát rồi bắt taxi đến khách sạn Thời Quang.
Vào đến cửa, đang chuẩn bị gọi điện cho Phong Bính Thần thì lập tức có phục vụ bước lại mời cô vào thang máy rồi đưa cô đến một căn phòng sang trọng trên lầu. Cô vừa nhìn đã thấy bóng dáng cao quý của Phong Bính Thần ngồi trên chiếc sofa tối màu gần cửa sổ cùng với Phương Quân Hạo và một đôi tài tử giai nhân nữa.
Người đàn ông là nhị công tử của tập đoàn Bắc Thần, Đường Ca Nam.
Bên ngoài trông anh ta còn anh tuấn hơn trên trang bìa rất nhiều. Có lẽ là do sắp kết hôn nên khí chất cũng trầm tĩnh, chững chạc hơn. Người phụ nữ ngồi cạnh anh ta không phải là Phong Bình, vị hôn thê của anh ta mà là một người phụ nữ lạ khí chất hơn người. Cô ta có mái tóc dài thẳng mượt, đôi mắt to, sống mũi cao và làn da trắng hồng.
Thuần Khiết bước lại gần, nghe thấy cô ta đang bàn luận về điện ảnh, giọng nói thanh thoát, cuốn hút, tốc độ rất nhanh, chốc chốc lại thêm vài từ hoặc câu tiếng Anh. Khuôn mặt rất có thần, toát lên một sức hút đặc biệt.
Thuần Khiết không biết có nên ngắt lời cô ta không bởi vì ba người đàn ông đều chăm chú lắng nghe. ít nhất thì bề ngoài là như thế.
Người đẹp ấy cũng phát hiện có cô gái đeo túi chéo, tóc ngắn, kính đen, rất gi học sinh đang nhìn mình, nên dừng lại hỏi: “Xin lỗi, xin hỏi cô có việc gì không?”.
Cô ta hỏi như vậy, Phong Bính Thần và Phương Quân Hạo đều ngoảnh đầu nhìn.
Nhìn thấy Thuần Khiết, Phong Bính Thần lập tức cười nói: “Em đến rồi à, lại đây ngồi”. Nói rồi đập tay xuống chiếc sofa