Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.
cho “choáng váng” tới mức da đầu tê liệt. Phong Bính Thần tức đỏ mặt, chỉ có thể trút giận lên người Thuần Khiết. Anh tức giận nói: “Xem ra hai người rất thân thiết?”.
“Không phải, bọn em chỉ là bạn học”
“Đây chính là lí do hai người thường xuyên tiếp xúc thân mật?”.
“Bọn em không hề tiếp xúc thân mật, chỉ là trò chuyện bình thường giữa những người bạn bình thường”.
“Hình như anh ta thích em. Hình như em cũng thích anh ta”.
Thuần Khiết không biết nói gì, chỉ có thể công kích: “Anh đang ghen sao?”.
“Em thấy sao?”.
“Em và anh ta chỉ là bạn bình thường, hơn nữa vĩnh viễn chỉ có thể là bạn bình thường, cho dù em có thích anh ta hay không?”.
“Thế rốt cuộc em có thích anh ta không?”.
Thuần Khiết đang nâng li rượu, chuẩn bị uống, nghe thấy câu này quả thực không biết làm thế nào, im lặng hai giây rồi đặt li xuống, nhìn thẳng vào mắt anh và nói: “Đúng vậy, em thích anh ta”.
Giọng nói của cô rất bình tĩnh nhưng ánh mắt và ngữ khí thì không bình tĩnh. Nhưng Phong Bính Thần chỉ gật đầu, bình tĩnh nâng li rượu nhấp một ngụm rồi hỏi: “Ăn xong chưa?”.
Anh thay đổi chủ đề nói chuyện nhanh như vậy khiến Thuần Khiết có chút sững sờ. Cô nhấn mạnh ngữ khí và nhắc lại một lần nữa: “Em nói em thích anh ta”.
“Anh nghe thấy rồi”. Phong Bính Thần ngước mắt nhìn cô, nhếch mép cười: “Câu trả lời này nằm trong dự đoán của anh. Chỉ là anh muốn nghe chính miệng em nói ra mà thôi”.
Thuần Khiết lúng túng.
Phong Bính Thần giơ tay vẫy vẫy trước mặt cô, mỉm cười và nói: “Vậy chúng ta vẫn đi xem phim chứ?”.
Thuần Khiết bực tức lườm anh: “Dĩ nhiên là đi rồi, vì sao không đi?”.
Cô không phải là cô bé mười mấy tuổi, nói một câu không hợp là giận dỗi bỏ đi. Mặc dù quả thực cô có chút
Phong Bính Thần đặt li xuống, mỉm cười: “Chúng ta đi thôi”.
Thuần Khiết không biết làm thế nào, khẽ thở dài, lấy khăn lau miệng rồi cầm túi, cùng anh đi ra ngoài. vẫn là chiếc xe Porsche của Phương Quân Hạo.
Chưa đi được hai phút thì Phương Quân Hạo gọi điện, lớn tiếng mắng Phong Bính Thần là hôn quân, đắm chìm trong mĩ sắc, bỏ bê công việc, cả ngày không thấy bóng dáng đâu. Thuần Khiết ngồi cạnh nghe được hai câu, chỉ thấy toát mồ hôi lạnh.
Phong Bính Thần cũng không phản bác, đợi anh ta gầm rú xong thì cúp máy.
Thuần Khiết không kìm được quay sang nhìn anh.
Anh hỏi: “Sao?”.
Cô lắc đầu rồi nói: “Không có gì”.
Chuyện cô đang nghĩ trong lòng có chút khó mở miệng. Cô đang nghĩ, Phong Bính Thần tỏ rõ sự thù địch và ghen tuông trước sự xuất hiện của Tiêu Ức Sơn rốt cuộc là có ý gì? Anh yêu cô sao? Nếu không thì diễn trò quá khoa trương. Nếu là diễn trò thì dụng ý là gì? Nếu không phải là diễn trò thì anh thích cô ở điểm nào?
Đừng nói cái gì mà duyên phận tiền định, cô không tin.
Từ nhỏ cô đã biết trên đời này tuyệt đối không có chuyện không làm mà được hưởng. Cho dù là xin tiền bố mình thì cũng phải tỏ ra ngoan ngoãn lanh lợi, chọn đúng thời điểm. Cô học hành làm việc rất chăm chỉ, bởi vì cô biết không ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với mình. Đối với những chuyện từ trên trời rơi xuống, cô luôn luôn tỏ ra nghi ngờ. Cô không mong đợi quá nhiều vào người khác, gần như là không ôm hi vọng.
Phong Bính Thần thấy cô im lặng không nói gì, sau khi đỗ xe xong, anh nói với cô: “Sao? vẫn còn giận anh à?”.
Thuần Khiết ngạc nhiên hỏi: “Vì sao em phải giận anh?”.
Phong Bính Thần nói: “Em không giấu được anh đâu, rõ ràng là vẫn còn giận vì chuyện lúc nãy. Có gì không vừa ý thì nói ra đi, cứ giữ ở trong lòng khó chịu lắm”.
Thuần Khiết suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thôi được, nếu đã như vậy thì em muốn hỏi anh, anh bận tâm tới bạn khác giới của em như vậy rốt cuộc là có ý gì? Em chưa bao giờ hỏi về cuộc sống tình cảm của anh, hỏi anh thích cô gái nào?”.“Đó là bởi vì anh chỉ thích một người con gái”. Anh nhấn mạnh con số.
Thuần Khiết không biết nói gì.
“Từ trước tới nay anh rất dứt khoát, thích là thích, không thích là không thích, không đa tình lãng mạn như một số người, lúc thì vấn vương tình xưa với bạn trai cũ, lúc lại liếc mắt đưa tình với bạn học cũ”
Tâm trạng vốn có chút lắng dịu của Thuần Khiết khi nghe thấy câu nói này lại căng ra. Cô cười nhạt và nói: “Cho dù em là người như thế thì liên quan gì đến anh?! Chúng ta đang hẹn hò sao? Là quan hệ yêu đương sao?”.
Phong Bính Thần gật đầu và nói: “Không sai?”.
“Chuyện này bắt đầu khi nào vậy?”.
“Bắt đầu từ bây giờ em là bạn gái của anh, trong mắt, trong tim em chỉ có thể có một mình anh, hiểu chưa?”.
“Em nghe thấy chưa?”.
Dĩ nhiên Thuần Khiết đã nghe thấy, cô cảm thấy rất kinh ngạc. Vì sao lại là cô? Một người đàn ông được coi là hoàn mĩ như anh chắc chắn sẽ có sự lựa chọn hoàn mĩ hơn. Cô không xuất thân trong gia đình cao quý, không phải giai nhân tài năng gì. Cô chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường, đã từng đọc qua một vài cuốn sách, hiểu chút kiến thức thông thường. Chỉ thế mà thôi.
Cô ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của Phong Bính Thần rồi hỏi: “Anh nghiêm túc sao?”. Phong Bính Thần không khỏi bật cười: “Th