XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.

y, chuyển sang phim thương mại cũng rất hay. Chỉ lo cho Tiêu Ức Sơn, không biết anh ta có thành công được không.
Thuần Khiết cảm thấy cuộc nói chuyện đã đi quá xa so với mong muốn ban đầu của mình, nhìn thời gian ở phía dưới màn hình, không kìm được ngáp dài, bèn chúc họ ngủ ngon rồi tắt máy tính đi ngủ.
Ngày hôm sau thức dậy, nhìn đồng hồ thì đã là trưa.
Cô nằm ì trên giường mấy phút rồi mới dậy đun nước pha cafe. Đây là thói quen từ hồi còn đi học, thường xuyên thức đêm, sáng hôm sau thức dậy cần một cốc cafe để lấy tinh thần.
Cô nhận được lời nhắn của Phong Bính Thần: Anh có việc phải về London mấy hôm. Vậy là không cần phải làm trợ lí nhàn rỗi nữa rồi. Cô vui mừng bật loa, mở ca khúc của ban nhạc U2(**) sau đó vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, ném quần áo bẩn vào máy giặt, đeo găng tay bắt đầu cọ rửa.
Sau khi xong xuôi, cảm thấy hơi đói bụng, mở tủ lạnh thì thấy thức ăn thừa tối qua, liền đổ vào thùng rác, sau đó ra ngoài ăn trưa. Cô thay chiếc váy vằn đen trắng, tay cầm ô, đi đến quảng trường mua sắm gần nhất. Gần đó có mấy nhà hàng rất ngon, còn có một siêu thị cao cấp, có thể giết thời gian.
Cứ nhàn rỗi, ngày đêm đảo lộn như thế hết ba ngày, không khỏi cảm thấy nhàm chán.
Cô nghĩ Phong Bính Thần đi London đến điện thoại cũng không gọi lấy một cuộc, tin nhắn cũng không nhắn lấy một tin, không kìm được nghi ngờ thành ý của anh. Mặc dù cô không chấp nhận lời tỏ tình của anh nhưng nếu lời tỏ tình của anh không xuất phát từ tấm lòng chân thật mà là giả dối thì cô sẽ cảm thấy mình bị lừa dối, cảm thấy không thoải mái.
Nguy hiểm hơn là cô phát hiện mình có chút không quen khi không có anh ở
Cô chưa bao giờ dựa dẫm vào người khác. Cho dù là lúc yêu Trác Việt nồng cháy nhất, cô cũng chưa từng cócảm giác một ngày không gặp như cách ba năm. Trước đây anh ta đi công tác mười ngày, nửa tháng là chuyện bình thường. Cô không hề cảm thấy thời gian trôi đi chậm chạp. Bây giờ chẳng qua Phong Bính Thần mới đi có hai ngày mà cô đã không quen rồi.
Quả là nguy hiểm.
Cô mê đắm vẻ đẹp của anh, cuối cùng khiến mình lún sâu vào đó. Nhưng cô thiếu tự tin và cảm giác an toàn để bắt đầu mối tình này, vì thế cố gắng tránh né, không nghĩ đến nó.
Trong cái thành phố nổi tiếng phồn hoa này, cô có một người yêu đã chia tay, vài người bạn học và đồng nghiệp. Người thân duy nhất của cô là bố nhưng tính cách của họ quá giống nhau, vì thế quan hệ không được tốt lắm. Ông lúc nào cũng tỏ vẻ uy nghiêm, còn cô thì tự nhận đã nhìn thấu ông. Ông có một gia đình hoàn chỉnh ở thành phố T cách đây không xa. Nhưng trong gia đình đó không có vị trí của cô.
Cuộc sống của cô giống như lời bài hát mà một nữ ca sĩ đã từng hát: Một mình tôi sống và đi du lịch, đi khắp mọi nơi. Một mình đọc sách, viết thư, một mình nói chuyện, tâm sự.
Cô thích cuộc sống một mình, đôi khi cũng khó tránhkhỏi cảm thấy cô đơn, buồn tẻ, cần một ý chí vô cùng lớn lao để chống lại nỗi cô đơn này, dùng tất cả những cách làm thú vị, hiệu quả để chuyển hướng cảm xúc. Một khi thất bại sẽ nảy ra ý nghĩ tự sinh tự diệt. Tuy nhiên, cho dù là buồn đau tột độ, không tìm được một lí do để sống, chỉ cần ngày hôm sau mặt trời vẫn lên cao thì phải lấy lại tinh thần, hòa mình trong ánh mặt trời.
Cô là vậy, rất nhiều người cũng như vậy. Trong thành phố này có hàng nghìn hàng vạn thanh niên trai gái, cuộc đời của họ cô đơn buồn tẻ. Nói theo cách của Marguerite Duras(***) thì là, họ sống dựa vào sự tuyệt vọng mà thành phố này “bài tiết” ra. Vì thế cái chết của họ giống như bị thành phố này đầu độc.
Cô ngồi bên cửa sổ, vừa uống trà vừa xem một cuốn tạp chí cũ, nhưng mắt thì lại nhìn ra ngoài. Nhìn từ góc của cô có thể thấy phòng tập thể hình ở phía đối diện, có mấy người đàn ông đang chạy trên máy chạy bộ. Cô cũng đã từng tập yoga ở đó nửa năm. về sau vì công việc quá bận rộn nên bỏ dở giữa chừng.
Mùa hè này, cô mất đi một mối tình rồi lại rơi vào một mối quan hệ khó xử. Quả thực rất có cớ và lí do để buông thả bản thân. Có điều theo cách nói của chuyên gia là những người mới tốt nghiệp đi làm thường sẽ phải trải quamột thời kì mệt mỏi trong hai năm đầu. Áp lựcọi phía sẽ khiến họ nảy sinh cảm giác thất bại.
Tình hình của cô có lẽ cũng có thể quy nạp vào đó. Cho dù nỗ lực gấp trăm lần thì cũng không địch lại được những người có quan hệ, có địa vị. Những người thường xuyên tâng bốc, nịnh nọt cấp trên thì bản thảo cũng dễ dàng được duyệt hơn. Các ngành các nghề đều phải có quan hệ, dựa vào quan hệ. Cô không giỏi tâng bốc, xu nịnh. Cách sống của cô không thích hợp với xã hội này.
Vì những điều đã trải qua từ khi còn nhỏ, cô thất vọng về con người, dường như đã nhìn thấu mọi chuyện trong cuộc đời. Nhưng cái cách nhìn thấu cuộc đời vô tận này vẫn chỉ là vẻ bề ngoài nông cạn. Tận sâu trong đáy lòng cô vẫn mang nỗi mong chờ về con người, về cuộc đời. Một nỗi mong chờ ngây thơ, trong sáng. Cũng vì chút ngây thơ này mà trông cô rất đáng yêu.
Không biết là đã xem quá nhiều bộ phim lãng mạn hay vì lí do gì mà cô có vẻ lí tưởng hóa tình cảm một các