Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.
n.
Arthur giữ lấy mắt cá chân mảnh khảnh kia, ngăn ý định rụt lại của cô, sức lực không lớn nhưng cũng làm cho cô không thể nào thoát ra. "Rất nhanh sẽ xong thôi." Anh mỉm cười giúp cô đi chiếc giày còn lại vào.
Kể từ lúc bước lên máy bay đi tới nước Z, Arthur không còn lộ ra loại ánh mắt khống chế cùng nhìn thấu như trước kia nữa, cũng không còn bất kỳ cử chỉ cợt nhả nào, thậm chí ngay cả một câu nói trêu đùa cũng không có. Ngoại trừ hết lần này đến lần khác nhắc nhở Đường Mật "hạng mục công việc cần chú ý" trong lúc thực thi kế hoạch ra, phần lớn thời gian đều là một mình trầm tư, nhưng chỉ cần cô cần thứ gì thì anh ta luôn có thể nhận ra và thỏa mãn trước, có lúc thậm chí ngay chính cô cũng chưa phản ứng kịp. Ví dụ như lúc chọn món ăn, anh ta sẽ không quên dặn phục vụ không được có thịt trong món ăn; khi cô cảm thấy phiền muộn, bắt đầu vô thức vẽ lung tung lên giấy, anh ta sẽ đưa đến tờ tạp chí nhiếp ảnh mới nhất cùng một ly cà phê Sumatra; thậm chí còn suy nghĩ đến thói quen nghề nghiệp của cô mà bố trí cho cô một bệ máy chụp hình, đương nhiên tất cả hình chụp phải trải qua kiểm tra của anh ta.
Nói thật, Đường Mật chưa từng gặp được người đàn ông biết chăm sóc người khác như Arthur, săn sóc chu đáo mà rất có chừng mực, vừa cho bạn cảm thấy mình như công chúa bị anh ta giam cầm, nhưng lại không hề cảm thấy bị quấy rầy, thậm chí làm cho cô có loại ảo giác rằng người này hình như đã quen biết mình rất nhiều năm, còn hiểu cô hơn cả chính cô nữa. Có điều, rất nhanh cô đã nghĩ thông, có thể nhận ra thứ cô cần trước cả cô chứng tỏ tầm mắt quản chế của anh ta chưa bao giờ rời khỏi mình, dù có là lúc anh ta nhắm mắt một mình suy tư đi nữa. Làm thế nào để phá vỡ lòng đề phòng của người khác trong khoảng thời gian ngắn là môn học bắt buộc của mỗi đặc công, mà anh ta không thể nghi ngờ là cao thủ trong đó.
Nhìn khuôn mặt tươi cười hoàn mỹ không tỳ vết của Arthur, Đường Mật bĩu khóe môi, bỏ chân từ trên đầu gối anh xuống, đứng lên đi về phía bàn trang điểm: "Anh hoàn toàn không cần phải làm như vậy, tôi sẽ không nói tiếng cảm ơn." Lúc đi qua, làn váy lay động của cô hững hờ phất qua bên chân anh.
Tranh Chấp
Nhìn khuôn mặt tươi cười hoàn mỹ không tỳ vết của Arthur, Đường Mật bĩu khóe môi, bỏ chân từ trên đầu gối anh xuống, đứng lên đi về phía bàn trang điểm: "Anh hoàn toàn không cần phải làm như vậy, tôi sẽ không nói tiếng cảm ơn." Lúc đi qua, làn váy lay động của cô hững hờ phất qua bên chân anh.
Arthur cũng đứng lên, nụ cười không thay đổi đi về phía cô, giống như lờ đi sự lạnh lùng cùng vô lễ của cô.
"Đã nhớ kỹ hết tất cả tư liệu chưa?" Anh đứng phía sau cô, vòng một sợi dây chuyền ngọc lục bảo ở cổ cô.
"Nhớ kỹ rồi." Cô lạnh lùng nhìn khuôn mặt anh trong gương.
"Không cần nghĩ quá nhiều, cứ trở về làm chính em, một nhà động vật học kiêm nhiếp ảnh gia là được rồi. Những chuyện khác tôi và đội của tôi sẽ xử lý tốt. Em không có nguy hiểm, chỉ cần tin tưởng tôi, ít nhất là vào trước khi nhiệm vụ kết thúc." Giọng nói của Arthur dịu xuống, nâng cổ tay cô lên trịnh trọng đặt một dấu hôn, sau đó xoay người rời khỏi phòng.
Đường Mật nắm chặt năm ngón tay, nhưng cổ tay vẫn còn sót lại sức lực cùng nhiệt độ của anh, nóng rát giống như bị in xuống một con dấu nào đó.
Yến hội buổi tối được cử hành tại "Hoàng cung" của tù trưởng Emile, cung điện có diện tích rất lớn, kiến trúc truyền thống Châu Phi cực kỳ đặc sắc cùng kiến trúc hiện đại hoàn mỹ dung hợp cùng một chỗ, thấp thoáng dưới bóng cây xanh rậm rạp, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy bóng dáng các loại động vật quý hiếm, cảnh sắc vô cùng tươi đẹp.
Đường Mật khoác cánh tay Arthur, tỉ mỉ quan sát bốn phía, trên mặt toát ra hiếu kỳ cùng kinh ngạc đúng mức của một người bình thường lần đầu tiên đến nơi này, đồng thời trong đầu nhanh chóng phát lại tin tức Arthur nói với cô: "Emile là một nhân vật rất có sắc thái truyền kỳ, hắn không phải là người Châu Phi mà xuất thân từ vùng Địa Trung Hải dựa vào buôn bán ma túy làm giàu. Sau đó tới nước Z, đã mở một công ty kim loại hiếm tại đây, nói trắng ra chính nhờ việc mua đi bán lại kim cương và dầu mỏ đã mang đến cho hắn của cải kếch xù. Bởi vì giúp chính phủ nước Z xây dựng không hoàn lại 5 trường học và bệnh viện hoành tráng nhất trong lịch sử quốc gia này, Emile đã giành được sự tôn kính của người dân bản xứ, tổng thống nước Z còn đích thân bổ nhiệm hắn làm tù trưởng địa phương. Nhưng thật ra, hắn lại là thủ lĩnh thật sự đứng phía sau màn của phản quân nước Z, điều khiển mọi hành động của quân đội Anderson, mà thế lực lớn nhất ủng hộ hắn chính là chính phủ nước A."
"Vì sao còn chưa thấy Emile xuất hiện?" Đường Mật uống một hớp rượu, phát hiện ra trong số khách mời có người đang quan sát bọn họ, liền mỉm cười tựa đầu lên vai Arthur, hệt như người yêu thân mật.
Arthur ôm lấy eo cô, chu đáo vén giúp cô sợi tóc rủ xuống má, thấp giọng nói: "Đừng nôn nóng, đợi thêm lát nữa, hiện giờ hắn đang chụp hình trong hoa viên."