Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.

ộ. Mặt đất chất đầy bùn vàng rác thải vì mùa mưa mà trở nên lầy lội không chịu nổi, khi lốp xe nghiền qua, lập tức văng từng mảng lớn nước bẩn lên. Vài người đàn ông say rượu quần áo tả tơi vịn vào lan can ven đường nôn mửa, khi thấy nhóm Đường Mật ngồi trên cỗ xe Maybach phiên bản giới hạn thì trong mắt liền lộ ra tia sáng tham lam, chờ xe chạy qua những kẻ say kia liền nhổ nước bọt về phía sau xe.
Hầu hết những khu vực trong thành thị nước Z đều là xóm nghèo như vậy, thỉnh thoảng mới có vài khu buôn bán sầm uất nằm rải rác, hoàng cung cũng bị rác thải bao quanh, tựa như một ảo ảnh trong hoang mạc, mang theo sự tinh xảo giả tạo.
Trên đường từ cung điện Emile trở về khách sạn, Đường Mật vẫn không hề nói gì, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe buồn chán hút thuốc, còn Arthur và mấy đồng đội giả trang thành thuộc hạ anh ta đang họp, lời nói của bọn họ thỉnh thoảng lọt vào tai cô.
"Đội trưởng, xem ra hôm nay có một khởi đầu không tồi, Emile mời chúng ta hai ngày sau đi dùng bữa tối, như vậy chúng ta có thể tiến thêm một bước thăm dò địa hình và kết cấu của hoàng cung rồi, chỉ cần tìm được phòng máy chủ, trong vài giây thôi là tôi có thể phá giải được mật mã phòng vợ hắn ta."
"JR, khi nào đến khách sạn cậu bí mật vòng sang đầu phố đối diện, chờ thấy rõ được biển số chiếc xe màu đen kia và mặt tài xế rồi hãy trở về khách sạn." Arthur khẽ dặn dò, sau đó quay đầu lại nhìn mỗi người trong xe nói: "Emile là một người vô cùng cẩn thận, hắn cũng không tín nhiệm chúng ta, cho nên mới phái người theo dõi. Mà bước kế tiếp chúng ta cần làm chính là cho hắn nhìn thấy những thứ chúng ta muốn hắn nhìn ."
Khi nói những lời này, khóe miệng anh ta nhếch lên, giống như đang mỉm cười, nhưng đôi mắt màu xanh biếc kia lại lộ ra tia lạnh khiến người ta rợn cả tóc gáy. Lạnh giá dần lan tràn bên trong buồng xe chật hẹp, Đường Mật không tự chủ được ôm chặt hai cánh tay, giống như cái đêm giông tố trên thảo nguyên ấy vậy.
"Em yêu, chúng ta đến khách sạn." Arthur ôm bả vai đang co rúm lại của cô, dịu dàng kéo áo choàng bị trượt xuống lên giúp cô.






Ngủ Chung
Nửa đêm, Đường Mật đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cô mơ thấy cha mẹ ruột của mình, biển rộng, nổ tung, bức tường cô nhi viện, ánh mắt điên cuồng tà ác của người đàn ông, cùng với nụ cười lúc cuối cùng trầm tĩnh mà lạnh lẽo kia của Emile. Từng cảnh tượng giống như những thước phim hiện lên trước mắt cô, mà mỗi lúc chuyển cảnh đều kèm theo cơn sóng lớn không xua tan được. Những cảnh tượng ấy rất lâu rồi không mơ thấy, lâu đến nỗi cô cho rằng mình đã quên, nhưng đêm nay chúng lại quay về, giống như một địch thủ cũ xa cách nhiều năm đứng trong bóng tối nhìn cô mỉm cười vậy.
Cô ngồi dậy, tay trái theo thói quen định kéo ga giường qua, lại đụng phải cánh tay đàn ông rắn chắc. Arthur nằm nghiêng, đường nét cơ thể khỏe mạnh dẻo dai mà cao lớn bên dưới ga giường hiển lộ vẻ hoàn mỹ. Tư thế ngủ của anh ta rất đẹp, đôi mắt khẽ nhắm, lông mi dài cong vút tựa như cánh bướm khép lại, ánh sáng mờ ngoài cửa sổ hắt lên mặt anh ta chiếu ra ánh sáng màu ngà, yên bình tựa như một pho tượng điêu khắc.
Đúng vậy, cô và anh ta cùng ngủ trên một chiếc giường, giống như vô số nam nữ đang trong tình yêu cuồng nhiệt vậy, nhưng bọn họ không phải là người yêu. Thông thường có thể khiến một nam một nữ không phải là người yêu cùng ngủ một giường chỉ có hai nguyên nhân, một là vì dục vọng của thân thể, hai là vì trong phòng chỉ có một chiếc giường, mà bọn họ là nguyên nhân thứ hai.
Tối qua khi chuẩn bị vào phòng khách sạn, Arthur ngăn cô lại, sau đó dùng mắt ra hiệu cho Simon. Simon nhẹ nhàng mở cửa phòng, chui vào trong, tựa như một con mèo linh hoạt. Không lâu sau, cậu ta đi ra, cẩn thận đóng cửa phòng nói: "Bên trong có hai cái máy nghe trộm, một cái ở phòng khách, cái còn lại trong phòng An, tài liệu trong ngăn kéo và laptop đều đã bị người ta động chạm vào. Thủ pháp khéo léo, là tay lão luyện làm."
Cứ như vậy, đêm nay Đường Mật chỉ có thể cùng Arthur ở chung một phòng, còn trong phòng ngủ ban đầu của cô đã đặt một cái máy ghi âm, nó sẽ tự động phát đoạn đối thoại mà bọn họ muốn Emile nghe được.
Đột nhiên, đèn đầu giường sáng lên, giọng nói uể oải của Arthur truyền đến từ phía sau: "Làm sao vậy? Không ngủ được ư? Lẽ nào em cũng giống Simon thích nửa đêm tỉnh dậy đánh người? Hay là không quen có đàn ông nằm bên cạnh?"
"Không, tôi chỉ không quen nằm bên cạnh anh." Đường Mật không quay đầu lại, cong hai chân lên, đặt cằm lên trên đầu gối, buồn chán nhìn trần nhà, đây là động tác thường xuyên khi cô mất ngủ.
"Em sẽ quen nhanh thôi." Anh xuống giường, đi đến quầy bar trong phòng.
"Tôi nói anh vì sao không ngủ dưới sàn nhà vậy chứ?" Cô tức giận bất bình nhìn chằm chằm bóng lưng Arthur nói. Anh không mặc áo, ngọn đèn lờ mờ chiếu vào bờ vai rộng lớn, cơ lưng căng đầy gợi cảm như có dòng nước chảy qua cùng vòng eo thon mà mạnh mẽ, đường sống lưng thẳng xuôi theo giữa lưng trượt xuống hông, mông cong vể


pacman, rainbows, and roller s