XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1155 lượt.

ưng trận mưa mà cô đang chờ đợi lại không đổ xuống.
Arthur thở dài, bàn tay dịu dàng mơn trớn gương mặt cô: "Muốn khống chế em cũng không cần những việc này, tôi muốn em là vì tôi thích em. Chuyện đã xảy ra lúc trước tôi không có cách nào thay đổi, nhưng tôi chưa từng muốn thương tổn em."
Đường Mật kinh ngạc quay đầu, đôi mắt anh ta trầm lắng như một hồ nước sâu, mang theo gợn sóng dịu dàng từ từ nuốt lấy thân hình cô. Lần đầu tiên, anh ta làm cho cô có loại cảm giác không phản bác được.
"Ngủ đi, em mệt mỏi rồi." Arthur hôn lên trán cô một cái, tắt đèn đầu giường, nhẹ nhàng ôm eo cô, không còn có bất kỳ động tác nào nữa.
Nhiệt độ cơ thể anh xuyên thấu qua đồ ngủ truyền tới da Đường Mật, xúc cảm nóng ấm như mang theo ma lực kỳ lạ, làm cho thần kinh căng thẳng của cô dần dần thả lỏng, cơn buồn ngủ tràn ngập từng lỗ chân lông trên cơ thể, sự mệt mỏi giống như thủy triều cuốn tới, những ngón tay vốn muốn đẩy anh ra cũng chầm chậm buông xuống.
Hai người cứ như vậy ôm nhau ngủ, tóc dây dưa cùng một chỗ, nói không rõ là ai chinh phục ai, và là ai khống chế ai, có lẽ cả hai đều là, nhưng giờ phút này bọn họ đều không biết, có một số việc giống như cơn buồn ngủ vậy, lúc nó đã đến thì bạn luôn không thể nào kháng cự lại được.
Một tia rạng đông từ rèm cửa số che một nửa rọi vào, chiếu lên vách tường tỏa ra bụi màu vàng mông lung, ánh sáng tinh tế chiếu vào hai thân hình kia, tựa như cái chăn tơ tằm mềm mại nhất, loáng thoáng tiếng gà gáy từ bên kia chân trời truyền đến, trời đã sắp sáng.






Cắn Câu
Hai ngày sau, Đường Mật cùng Arthur tới hoàng cung của Emile. Lần này Emile chọn tiếp đãi bọn họ ở ‘hậu cung’ nơi sinh hoạt hằng ngày của hắn, bữa tiệc mang tính chất tiệc gia đình nên cũng không mời thêm người khách nào khác, chỉ có nhị phu nhân của hắn và người hầu cùng ra tiếp khách.
Đó là một dấu hiệu tốt, Đường Mật nghĩ, chứng tỏ chiến thuật "tương kế tựu kế" mà Arthur sử dụng trước đó có hiệu quả. Emile thông qua việc xem lén tư liệu cùng nghe trộm đối thoại của bọn họ mà Arthur cố ý sắp đặt trong khách sạn, đã bắt đầu tin tưởng Arthur đúng là thành viên gia tộc Solomon thanh danh hiển hách ở Châu Âu. Gia tộc Solomon vẫn luôn nắm trong tay sự nghiệp vận tải đường thuỷ ở Tây Âu, nghe nói còn là một trong những thế lực đứng sau ủng hộ Hội Tam Điểm, mà Hội Tam Điểm thì lại bí mật khống chế toàn bộ mạch máu kinh tế chính trị Âu Mỹ, thâu tóm hơn phân nửa thế giới bá quyền trong lòng bàn tay. Nếu như Arthur thật sự là người của gia tộc Solomon, Emile đương nhiên rất vui vẻ làm thân với anh ta, mua bán vũ khí vẫn là thứ nhì, quan trọng nhất là có thể tìm được chỗ dựa so với nước A còn kiên cố hơn, nhưng điều kiện tiên quyết của tất cả là -- thân phận Arthur nhất định phải đáng tin.
"Anh Arthur à, mấy lần hợp tác trước đây của chúng ta đều tương đối vui vẻ. Sự hào phóng và thân thiện của anh khiến tôi cảm thấy trân quý tình hữu nghị ấy tự đáy lòng, hôm nay tôi muốn bày tỏ sự cảm kích chân thành nhất." Emile giơ ly rượu lên, nhìn về phía Arthur gật đầu. Đêm nay hắn mặc âu phục chỉnh tề, chất liệu tinh tế nhưng màu sắc hơi tối, tóc chải về phía sau, lộ ra cái trán cùng cằm gầy gò, làn da trắng như bông tuyết lâu ngày không thấy ánh sáng, làm cho người ta không cần chạm vào cũng có thể cảm nhận được một loại trắng mịn mà lạnh giá. Đôi mắt trầm tĩnh giống như giọng nói của hắn, trong bình thản lại có thể cảm nhận được rõ ràng một loại uy nghiêm cùng sức mạnh đang bị đè nén.
Đương nhiên, uy nghiêm cùng sức mạnh của Emile cũng không phải chỉ dựa vào một đôi mắt làm người ta ấn tượng sâu sắc mà có thể đạt được, một người có thể đồng thời khống chế được cả hai lực lượng chính phủ và phản chính phủ, ngoại trừ đầu óc cực kỳ thông minh cùng trí tuệ mưu tính sâu xa ra, còn cần một tâm tư nhanh nhẹn có thể nhìn thấu bản chất bên trong con người, mà lúc này, hắn đang lặng lẽ quan sát nét mặt Arthur.
Emile gật gật đầu, đột nhiên quay sang phu nhân mình căn dặn: "Elisa, không phải em nói vẫn luôn muốn lãnh giáo một ít vấn đề về chụp ảnh với cô An sao? Không bằng em cùng cô An đến vườn hoa tản bộ đi." Sau đó lại nhìn về phía Đường Mật: "Elisa gần đây tinh thần không tốt, cô ấy hy vọng có một người bạn kiến thức rộng rãi tâm sự cùng cô ấy, giải tỏa một số phiền muộn. Tôi tin rằng cô An đây sẽ là người bạn tốt hiểu được lòng cô ấy."
"Tất nhiên, cuộc trò chuyện giữa đàn ông các anh buồn tẻ lại không thú vị, tôi đang mong đợi có một phu nhân phong nhã như Emile phu nhân đây làm bạn, tán gẫu một số đề tài giữa phụ nữ với nhau. Anh yêu, anh không ngại em rời khỏi một chút chứ?" Đường Mật nghiêng đầu nhìn về phía Arthur cười nói.
"Dĩ nhiên là không, em cứ vui vẻ tâm sự với tù trưởng phu nhân, cẩn thận một chút, trong vườn có thể sẽ có rất nhiều côn trùng." Arthur cúi đầu, đặt một nụ hôn lên đôi môi lạnh buốt của cô, giọng nói dịu dàng đến gần như có thể chảy ra nước, thế nhưng ánh mắt thấp thoáng ẩn dưới hàng mi kia lại có thâm ý khác, đ