Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1161 lượt.
mma."
Đường Mật quay đầu lại, xuyên thấu qua làn khói nhìn chằm chằm Arthur. Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô lại sáng ngời, ánh ra gương mặt anh một cách rõ rệt, tựa như mặt hồ phẳng lặng, nhưng lại có thể cảm nhận được rõ ràng cơn sóng phẫn nộ cùng sức mạnh đang bị đè nén dưới sự bình tĩnh. Trong nháy mắt, Arthur chợt nhớ lại cái đêm trên thảo nguyên, hai người cách màn mưa gió lặng lẽ giằng co.
"Cho dù đó thật sự là Emma thì em có thể làm gì?" Arthur nhíu mày, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào. Nhưng trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi buồn bực kỳ lạ, anh dụi đầu thuốc lá vào gạt tàn thủy tinh rồi dập tắt, giống như muốn cưỡng chế dằn nỗi buồn bực không vui trong lòng kia xuống vậy.
"Tôi muốn cứu nó! Emma không thể bị thuần dưỡng, nó không phải sư tử bình thường." Đường Mật đứng lên, trong giọng nói mang theo tia sắc nhọn, ngón tay không cẩn thận vung phải cái gạt tàn thuốc trên bàn trà, thủy tinh thật dày rơi trên mặt thảm phát ra một tiếng kêu. JR buông khẩu súngtay ngẩng đầu nhìn cô, ngay cả Simon đang giám sát điều khiển máy móc ở phía sau cũng kinh ngạc xoay người, chỉ có Y Tắc vẫn tập trung nhìn chằm chằm màn hình, giống như không hề nghe thấy gì.
Đường Mật hít một hơi thật sâu, ép buộc mình bình tĩnh trở lại, cô rất ít khi xúc động không thể tự kiềm chế, cho dù gặp phải hiểm cảnh cũng vẫn tỉnh táo ung dung. Nhưng lần này thì khác, đêm nay Emile mời bọn họ đi tham quan con sư tử trắng mình vừa mới bắt được, mà con sư tử vết thương chồng chất nằm trong lồng sắt kia chính là người bạn tốt Emma của cô trên thảo nguyên. Chỉ cần vừa nghĩ tới nó bị roi da cùng côn điện tra tấn đến bộ dáng hấp hối là Đường Mật cảm thấy cả người như bị ném vào trong cỗ máy trộn bêtông khổng lồ, những cánh quạt sắc bén trộn đến máu thịt bắn tung tóe, vụn nát thành mảnh nhỏ.
Arthur không trả lời, chỉ lẳng lặng chăm chú nhìn Đường Mật, còn cô thì đứng ở đối diện, bả vai khẽ phập phồng, ánh sáng trong mắt trầm xuống, một loại đau đớn không tả nổi dâng lên làm anh nhìn thấy mà tim đập nhanh từng trận. Loại ánh mắt đau thương này của cô tựa như vô số mảnh sao nhỏ vụn rơi vào đáy mắt anh, cứa nát trái tim anh, phát ra co rút đau đớn không tưởng được, nghẹn ngào lấp kín cổ họng, cứng rắn đè ép những lời anh vốn muốn nói xuống.
Động Lòng
Hai người cứ nhìn nhau như vậy, những người khác đều không dám lên tiếng, thời gian như ngưng đọng, có một thứ gì đó áp lực mà nặng nề chuyển động trong không khí, làm cho người ta hít thở không thông.
JR không nhịn được đầu tiên, anh ta cầm súng nói: "Cứu một con sư tử cũng không khó, mấy tên thủ vệ kém cỏi trong hoàng cung kia thì mình tôi là có thể đối phó được, nhưng như vậy sẽ bại lộ tất cả chúng ta." Giọng nói anh ta bình tĩnh mà không mang bất cứ tia cảm tình nào, chỉ khách quan nói lên sự thật.
"Đúng, An. Tôi cũng nhận ra con sư tử ấy, chính là con mèo lớn lần trước đã cứu cô đi từ nơi đóng quân của chúng tôi, nó rất cừ, có thể điều khiển những con trâu rừng kia, đương nhiên cô càng cừ hơn, có thể điều khiển nó. Nhưng mà, bây giờ chúng ta đang chấp hành nhiệm vụ, một chút không cẩn thận cũng sẽ làm rối toàn bộ kế hoạch, giống như viết chương trình vậy, có lúc chỉ cần sai một mã cũng sẽ hủy diệt cả hệ thống." Simon khẽ gật đầu, trong giọng nói mang theo trầm ổn cùng cân nhắc hiếm thấy.
Lời của JR và Simon tựa như một chậu nước lạnh dập tắt lửa giận kích động và xúc động sục sôi trong đầu Đường Mật, chỉ còn lại tro tàn bi thương lại bất lực. Bả vai cô sụp xuống, cắn khóe môi thấp giọng nói: "Tôi hiểu, vừa nãy... xin lỗi." Nói xong, liền cúi đầu đi ra khỏi phòng khách.
"Vậy em và nó quen biết như thế nào?" Arthur thấp giọng hỏi.
"Lúc tôi quen Emma, nó vẫn là một con sư tử con, năm ấy vừa lúc gặp phải đại hạn hán hiếm có, nó một mình cô độc lẻ loi ở dưới tàng cây Muồng, đói đến hấp hối, cũng không biết cha mẹ của nó đã đi đâu. Tôi lấy đồ hộp và nước mang theo trên xe đi chụp ảnh cho Emma hết, sau đó nó liền đi theo xe của chúng tôi mấy ngày, mỗi đêm lúc hạ trại, linh cẩu và sói địa phương trên thảo nguyên cũng không dám đến gần chúng tôi, tôi biết đó là vì Emma canh giữ ở gần đó. Lúc ấy Lý Kỳ còn oán giận tôi chọc vào một đại phiền toái, nói Emma xem chúng tôi là xe thức ăn nhanh di động, khi nào đói quá sẽ nhào đến ăn tươi chúng tôi luôn..." Nói đến Lý Kỳ, Emma cùng với những ngày nương theo ánh mặt trời xán lạn trên thảo nguyên, Đường Mật không tự chủ được nở nụ cười, tựa như cơn gió dưới bầu trời màu lam tươi đẹp, thoải mái mà tự do, mặc cho ai cũng không thể làm cô dừng bước.
"Nhìn thấy nụ cười này của em, đột nhiên tôi rất ghen tỵ với người đàn ông tên Lý Kỳ kia, còn... Emma nữa." Arthur nhìn chăm chú khuôn mặt cô rồi cũng cười theo, trong giọng nói trầm thấp ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc khó hiểu.
Một thứ gì đó nóng bỏng lại làm kinh động lòng người đang xuyên thấu qua ánh mắt anh ta truyền đến, tựa như dòng điện kỳ lạ, dưới tình huống không hề phòng bị đột ng