Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1165 lượt.
vốn chói mắt nay đã trở nên lộn xộn tối màu, còn bị rất nhiều vết bẩn cùng máu màu nâu bám vào, Đường Mật thậm chí có thể sờ được mạch máu dưới làn da cùng xương nhô cao hai bên sườn của nó. Mấy khay lớn thịt bò sống xếp chồng bên cạnh nó, những con ruồi xanh đen đậu đầy bên trên.
Emma mở mí mắt, một mảnh hỗn độn trong đôi mắt xanh nhạt, nhưng vào khi đồng tử tập trung đến khuôn mặt Đường Mật, một tia sáng xé tan lớp sương mù, sau đó từ từ tràn ra, cuối cùng đọng lại ở đuôi mắt giương cao, lóe ra ánh sáng. Nó ngẩng đầu ngồi thẳng người, nhìn cô chằm chằm, trong nháy mắt sự cao quý cùng uy nghiêm của đ٩ trưởng đội đi săn lại trở về trên người nó.
Điều này làm cho Emile có chút không vui, trên lãnh địa của hắn chưa từng có ai dám khiêu chiến quyền uy của hắn giống như cô, có điều, lời nói của cô quả thực thành công khơi mào lòng háo thắng của hắn, mà hắn cũng muốn biết người phụ nữ trông có vẻ yếu đuối này sẽ làm điều ấy như thế nào. Phàm là người quá mức cường thế thì bên trong luôn có chút khuynh hướng tự ngược đãi như vậy, bởi vì bọn họ thường hay đặt sự tự tin tuyệt đối vào năng lực của bản thân. Emile nhìn Đường Mật, lộ ra nụ cười khiêu khích: "Được!"
Đạp lên đầu nguy hiểm tiến lên, vẫn luôn là vũ khí đanh thép mạnh mẽ nhất trong dòng máu dũng mãnh của người đảo Sicily.
Dưới sự chỉ đạo của Đường Mật, Emile mở cửa lồng sắt ra, đồng thời cũng tháo xiềng xích trên cổ Emma, sau đó đứng ở trước mặt nó, nhìn thẳng vào cặp mắt xanh nhạt thấu đáo mà thâm trầm kia. Trong khoảnh khắc, hắn cảm nhận được một tia sợ hãi, không phải sợ hãi vì sẽ có thể bị Emma tấn công, mà là vì cặp mắt kia của nó dường như có thể xuyên thấu qua da mặt mà rọi thẳng đến chỗ sâu trong linh hồn hắn, làm cho hắn có cảm giác không an toàn giống như bị bại lộ hoàn toàn dưới ánh mặt trời vậy.
"Đừng lùi bước, nó đang quan sát nội tâm của anh, anh phải mở rộng lòng mình, sau đó đem ý nguyện trong lòng truyền đạt cho nó." Đường Mật giữ đôi tay lạnh như băng của Emile lại, thấp giọng nói.
"Nó có thể hiểu suy nghĩ trong lòng tôi sao?" Emile bán tín bán nghi.
"Có thể, chỉ cần anh bằng lòng." Đường Mật nhìn hắn lộ ra nụ cười khíchệ, đôi mắt thấu triệt sáng ngời phảng phất như ngọc lưu ly. Hắn đột nhiên có một loại ảo giác, người phụ nữ trước mắt này và con sư tử trắng kia là đồng loại.
Mặc dù Emile không hoàn toàn tin tưởng lời nói của cô, nhưng giọng cô mang theo cảm giác mê hoặc kỳ lạ cùng uy tín chân thật đáng tin, làm cho hắn như bị thôi miên mà làm theo lời cô, cam tâm tình nguyện không chút do dự. Cuối cùng, vào lúc con sư tử hung mãnh kia yên lặng nằm bên chân Emile, lung lay đuôi, tựa như con mèo lớn nheo mắt lại hưởng thụ nước mát hắn giội xuống để tắm rửa thì hắn bắt đầu hoàn toàn tin tưởng lời của Đường Mật.
"Tại sao nó lại đột nhiên đồng ý cho tôi đến gần?" Emile nâng mắt nhìn Đường Mật đang ngồi xổm ở bên cạnh rửa sạch vết thương cho Emma hỏi.
"Động vật thật ra cũng giống như con người, nếu như anh khiến nó cảm thấy sự thân thiện cùng giúp đỡ của anh, nó cũng sẽ dùng cách thức như vậy để đối xử lại với anh. Vừa rồi anh giúp Emma mở lồng sắt cùng xiềng xích nó căm hận nhất ra, cũng nhìn thẳng vào mắt nó mà đem lời nói trong lòng anh truyền đạt cho nó, nó đã cảm nhận được sự tôn trọng của anh." Đường Mật quay đầu lại nhìn hắn nở nụ cười tươi sáng, đôi mắt dài cân đối đen láy chói mắt, chỗ sâu trong đồng tử lộ ra một màu hoa violet huyền bí, lông mi nhếch lên giống như lông vũ mềm mại, cánh môi hồng phấn ánh lên lấp lánh sáng bóng, nhưng Emile lại nghĩ nếu như cắn vào sẽ có xúc cảm thế nào nhỉ?
"Đó cũng là nhờ có cô." Hắn kìm lòng không đặng nắm chặt tay cô đang đặt trên lưng Emma, làn da ấm áp mịn màng kích thích lòng bàn tay của hắn, tim trong lồng ngực đang đập "thình thịch", máu nóng toàn thân đều sôi trào lên, chạy đến tứ chi, hương hoa cam ngọt ngào cách đó không xa bay tới, hắn chợt nhớ về khung cảnh khi lần đầu tiên ôm cô gái mình yêu trong rừng cam lúc còn trẻ trên đảo Sicily, thời gian đột nhiên như đảo ngược hai mươi năm.
Nhưng đối với sự nhiệt tình cùng đường đột thoáng như mối tình đầu của Emile, Đường Mật lại như một con thỏ hoảng sợ mà nhanh chóng giật bàn tay ra, cô đứng mạnh lên, vừa định lui về phía sau vài bước thì không ngờ bãi cỏ dưới chân vì dính nước mà vô cùng trơn trợt, cơ thể liền mất thăng bằng lảo đảo về phía sau. Đương nhiên, cô sẽ không thể có dáng vẻ ngã nhào trên mặt đất, bởi vì bàn tay Emile đã duỗi ra rất nhanh, vững vàng ôm eo cô, nhiệt độ đốt người cách áo sơ mi hơi mỏng truyền vào da cô, tất cả động tác đều giống như được tính toán hoàn hảo, phối hợp đến không một khe hở.
Emile ôm thân thể Đường Mật, lọn tóc xoăn mềm mại của cô phủ lên bàn tay hắn, làm hắn hơi ngứa, mùi hương ngào ngạt thơm mát từ tóc cô khiêu khích chóp mũi của hắn. Cô mở to đôi mắt mờ mịt, bất lực ánh ra khuôn mặt hắn, lông mi chớp động, môi đỏ mọng hơi mở ra. Là một người đàn ông, lúc này hắn còn chờ gì nữa?
"Ông trời, cô thật đẹp!" Emile nhanh chóng cúi đầu xuống, vội vàng đi tìm đôi môi n