Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4216 lượt.
Chị Lưu lại đến nữa à? Vừa lúc nãy đi gom rác trong toilet đã bị chị Lưu quở trách vô số lần, vuốt mặt không kịp! Lần này… Lãnh Tử Tình vội đứng dậy, đem chổi lau để trước ngực, hai chân vừa vặn dẫm lên vết bẩn kia, cười tít mắt nhìn chị Lưu.
Chị Lưu cũng mặc một bộ quần áo lao động, cầm trên tay chổi lau, giống như cầm một loại vũ khí trí mạng nào đó vậy. Nhìn Lãnh Tử Tình đang đứng thẳng người lên chỗ đó, rồi lại đảo mắt quanh một vòng, chị ta hạ giọng hỏi: “Bên trong có người sao?”
Lãnh Tử Tình vội nhanh chóng lắc lắc đầu. Buồng vệ sinh này trùng hợp không có người sử dụng.
Chị Lưu vừa nghe thấy thế lập tức cao giọng nói: “Sao vậy? Sàn nhà lau mãi mà không sạch sao?”
“Không ạ, đã lau sạch rồi ạ!” Lãnh Tử Tình cười hì hì đáp, lòng thầm nhủ: Chị Lưu nếu gặp phải vết bẩn này thì sẽ xử lý sao nhỉ?
Chị Lưu cúi đầu quan sát xung quanh, đôi mày đang nhíu chặt dần giãn ra, vừa nhìn vừa gật gù. Rốt cuộc cũng không đến nỗi nào, nếu không chị ta thật sự sẽ chỉnh sửa lại tay chân giúp cô mất thôi. Nói là đã làm tạp vụ rất nhiều năm rồi, nhưng chị ta thì thấy cô đúng là mới học việc, cho dù là mất trí nhớ đi chăng nữa thì cũng không đến mức này chứ?
Không tồi không tồi, toàn bộ sàn nhà đều rất sạch sẽ. Chị Lưu hài lòng gật đầu nói: “Chỗ này ổn rồi, cất chổi lau đi, theo tôi đến hành lang bên kia!”
Lãnh Tử Tình cười hì hì nhìn chị Lưu, cuối cùng ông trời có mắt, phải biết rằng cô đã hì hục chiến đấu ở đây hơn ba tiếng đồng hồ rồi! Đến phòng bếp nhà cô còn chẳng lau lâu như vậy ý chứ!
Ý? Phòng bếp à? Đầu cô chợt loé lên, sao lại quen thuộc như vậy nhỉ? Trước kia cô thường xuyên đến phòng bếp sao? Vào phòng bếp thì cũng không có gì là kỳ quái, nhưng tại sao phòng bếp trong đầu cô rất to rất sáng sủa nhỉ? Hình như cô nhìn thấy bộ dáng thành thạo thoải mái của mình trong phòng bếp vậy! Cô chắc không phải thường xuyên nằm mơ chứ nhỉ?
“Ê! Cô đang nghĩ cái gì vậy? Tôi gọi cô ba lần rồi mà cô không nghe thấy!” Chị Lưu vỗ vào vai Lãnh Tử Tình một cái, làm cô giật nảy mình.
“Ồ, không có gì ạ, đi thôi chị Lưu!” Lãnh Tử Tình đẩy tay chị Lưu ra dợm bước đi.
Vừa mới đi được vài bước thì chị Lưu chợt giữ tay cô lại, lạnh lùng gọi: “Chờ chút!”
Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy lên, thôi xong!
Ngày 27 tháng 1 – Tra được tung tích
Vừa mới đi được vài bước thì chị Lưu chợt giữ tay cô lại, lạnh lùng gọi: “Chờ chút!”
Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy lên, thôi xong!
Chỉ thấy mắt chị Lưu bạo phát tinh quang, tập trung chiếu vào chỗ lúc nãy Tử Tình vừa đứng. Nháy mắt, một dòng khí bài sơn đảo hải từ trên đỉnh đầu Lãnh Tử Tình bốc lên, chị Lưu cơ hồ rống lên: “Cô! Cô! Cô! Kia là cái gì? Kia là cái khỉ gì vậy? Cô…”
Lãnh Tử Tình mệt đến mức còng lưng sụm gối, khó nhọc hoàn thành nhiệm vụ chị Lưu giao phó. Một mình cô ngồi ở bến xe buýt, nhìn lên bầu trời sao thưa thớt, một ngôi sao đơn độc nhấp nháy, sao lại giống mình vậy nhỉ?!
Tuy đã gần 9 giờ tối nhưng người trên xe buýt vẫn rất nhiều. Lãnh Tử Tình phải ráng sức lắm mới len đến được phía đuôi xe. Cuối cùng cũng tìm được chỗ, cô vội nhanh nhẹn tóm lấy tay vịn hình tam giác ổn định lại vị trí.
Lôi Tuấn Vũ từ khi biết được tin Lãnh Tử Tình vẫn chưa rời khỏi thành phố thì nhấp nhổm không yên. Hắn tra ra được cuộc điện thoại cuối cùng Lãnh Tử Tình nhận lại là ở trong nhà hắn.
Dưới sự chống chế của Kiều Chi Ảnh, hắn phát hiện va li hành lý của Lãnh Tử Tình thì hối hận không kịp. Ngay cả va li hắn cũng không đưa lại cho cô, vậy cô sẽ đi đâu đây?
Thậm chí hắn còn phát hiện ngay cả hộ chiếu, chứng minh thư, cả ví tiền cô đều không cầm đi. Cô nhóc đó sẽ không vô duyên vô cớ mà mất tích chứ?
Lôi Tuấn Vũ gọi điện thoại cho người nhà, bạn bè thậm chí cả Hoa Bá, ra vẻ nghe ngóng dò hỏi, mọi người đều nói không có tin tức gì của cô. Hắn ảo não, trong lòng không an ổn. Nhất là sau khi bị Hoa Bá nhạy cảm chất vấn một hồi thì hắn càng thêm khó chịu! Đàn bà của Lôi Tuấn Vũ ta, ngươi quan tâm làm cái quái gì?! Nhưng lúc này dù có nghĩ như vậy cũng không thể yên tâm hơn được chút nào.
Lôi Tuấn Vũ lái xe tà tà chạy trên đường không có mục đích, hắn cũng không biết hiện giờ mình muốn làm cái gì. Đột nhiên bóng dáng một cô gái lướt qua, Lôi Tuấn Vũ phanh két xe lại đỗ ở ven đường. Xe đi phía sau vì hắn đột ngột thay đổi phương hướng nên cũng vội phanh gấp lại, âm thanh chói tai vang lên trong đêm cực kỳ kinh tâm.
Lôi Tuấn Vũ vội vã hạ cửa kính xe xuống, nhìn vào bóng cô gái đó đang lên xe buýt. Không thể nào! Hình như là Tử Tình! Cô rất nhanh biến mất vào trong chiếc xe buýt đó.
Chiếc xe buýt ngược chiều với xe hắn, người trên xe quá nhiều, Lôi Tuấn Vũ quay đầu lại nhưng không nhìn thấy cô nữa. Bất chấp đèn đỏ phía trước, Lôi Tuấn Vũ khởi động xe, quay đầu xe lại đuổi theo.
Shit! Cảnh sát giao thông ở đâu chui ra vậy? Đã nửa đêm rồi! Lôi Tuấn Vũ đập lên tay lái! Hắn trơ mắt nhìn chiếc xe buýt kia dần đi xa, là xe số 202! Đi tới vùng ngoại thành! Chết tiệt! Cô gái