Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4218 lượt.
h có chút điên cuồng.
Lôi Tuấn Vũ thần kinh căng thẳng, tim giật thót, cô ta nói vậy có ý gì đây? Mấy ngày nay không gọi được cho Lãnh Tử Tình, lẽ nào…
Lôi Tuấn Vũ không nhịn được nheo mắt lại, hung hăng tiến lên trước một bước nắm lấy cánh tay cô ta: “Tử Tình làm sao? Cô nói vậy là có ý gì?”
“Ha ha ha! Ai ui, Lôi Tuấn Vũ, anh căng thẳng vậy làm gì nhỉ? Anh không phải nói bọn anh chỉ là hợp đồng hôn nhân thôi sao? Không phải anh nói là anh đang làm thủ tục ly hôn hay sao? Sao nào? Anh chưa nói ra, có phải sợ Lôi lão gia biết được hay không? Ha ha ha! Sao? Anh sợ nếu cô vợ đó không trở lại thì không ai phối hợp với anh để đóng kịch nữa, có phải vậy không?” Lời nói châm chọc của Kiều Chi Ảnh liên tiếp bắn ra như súng liên thanh.
Lời vừa nói ra, xung quanh nhất thời bàn tán xôn xao. Sao lại vậy? Lôi Tuấn Vũ đính hôn là hợp đồng hôn nhân sao? Không phải đăng ký sao? Là giả sao? Định ly hôn sao? Nhất thời tiếng bàn tán xì xào từ bốn phương tám hướng ào đến.
Chó cùng dứt giậu, Lôi Tuấn Vũ không lấy làm lạ khi Kiều Chi Ảnh nói ra những lời này. Nhưng hắn không có lòng dạ nào mà nghĩ đến những chuyện đó, hắn lúc này chỉ đang lo lắng Lãnh Tử Tình có phải đang gặp nguy hiểm không.
Kiều Chi Ảnh vùng dậy chộp lấy tay của một phóng viên đang chụp ảnh, thần bí nói: “Tôi có một tin tức động trời muốn nói cho mọi người biết, không biết các vị có hứng thú không?”
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên có một dự cảm mơ hồ, mụ đàn bà chết tiệt này! Hắn chộp lấy cánh tay của Kiều Chi Ảnh, kéo cô ta đi ra ngoài.
Mấy phóng viên nhốn nháo vây quanh họ, bọn họ cái khó ló cái khôn nhao nhao vừa đuổi theo cước bộ của Lôi Tuấn Vũ vừa hỏi: “Lôi Tổng, xin hỏi hợp đồng hôn nhân mà Kiều tiểu thư nhắc đến là chuyện gì vậy ạ? Ngài và vợ ngài có thật là hợp đồng hôn nhân không? Hai người đã thoả thuận những gì?”
“Lôi Tổng, ngài thật sự định ly hôn sao?”
“Lôi Tổng, xin hỏi, phu nhân Lãnh Tử Tình của ngài đang ở đâu ạ?”
Câu hỏi bắn ra như súng liên thanh từ trong miệng đám phóng viên, cơ hồ muốn nhấn chìm hai người hắn.
Lôi Tuấn Vũ không có lòng dạ nào trả lời bất kỳ câu hỏi nào của họ, hắn túm chặt lấy cánh tay Kiều Chi Ảnh, vào lúc cô ta đang định mở mồm yêu sách gì đó thì tiện tay bịt luôn miệng cô ta lại, không thèm để ý cô ta giãy giụa thế nào, kéo cô ta đột phá khỏi vòng vây, ném cô ta vào trong xe, phóng như bay rời đi…
Ngày 27 tháng 1 – Tìm việc
Vừa lôi vừa kéo Kiều Chi Ảnh về nhà, Lôi Tuấn Vũ đã sớm không còn tí kiên nhẫn nào nữa!
“Tốt nhất cô nên nói cho rõ ràng, sao cô lại biết Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo.
Kiều Chi Ảnh nhìn thấy vẻ mặt lãnh khốc của hắn thì nhất thời lạnh thấu tim, hắn giờ đây không còn một chút tình cảm nào với cô ta hay sao?
“Vũ, đừng nóng giận nữa! Em……” Kiều Chi Ảnh uỷ khuất dựa sát vào gần Lôi Tuấn Vũ, định làm ra vẻ nhu nhược để làm hắn động lòng thương.
Từng tiếng kêu gào điên cuồng của cô ta đều bị Lôi Tuấn Vũ bỏ ra đằng sau. Hắn có ngu mới ở lại chịu đựng ma âm của cô ta giày vò màng nhĩ.
Lôi Tuấn Vũ lấy ngón tay ngoáy ngoáy lỗ tai, mụ đàn bà chết tiệt! Ả thông thạo chiêu thức này từ bao giờ vậy, quả thật là cái loa công suất lớn mà! Đi ra khỏi chỗ ở của Kiều Chi Ảnh, Lôi Tuấn Vũ liền có chút lo lắng cho Lãnh Tử Tình.
Lên xe, hắn phóng thẳng đến Kiêu Dương.
Tập đoàn Kiêu Dương.
“A Cường! Tra ra được không?” Lôi Tuấn Vũ giọng nói khàn khàn bộc lộ vẻ nôn nóng.
“… Thật xin lỗi, Lôi Tổng… Ngài xác định là phu nhân đi Hồ Nam sao?” A Cường ấp úng hỏi.
Lôi Tuấn Vũ giật thót tim, ánh mắt sắc bén phóng lên người A Cường: “Cậu có ý gì?”
A Cường cắn răng nói: “Xin lỗi Lôi Tổng! Chúng tôi đã tra xét tất cả các chuyến bay, xe lửa đi Hồ Nam mấy hôm nay, không có tên phu nhân đăng ký. Hơn nữa, chúng tôi thậm chí tất cả các khách sạn to nhỏ ở Hồ Nam đều tra hết lượt rồi, cũng không có người nào tên Lãnh Tử Tình đăng ký qua. Cho nên, tôi nghĩ…”
“Cậu nói cái gì?!” Lôi Tuấn Vũ chấn kinh! Sao có thể vậy được?!
“Chính xác là như vậy, Lôi Tổng!” A Cường cũng cau mày, nhìn thấy bộ dạng Lôi Tổng, anh ta tựa hồ cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm. Chẳng lẽ tổng tài phu nhân mất tích rồi sao?
“Không thể như vậy được! Hôm trước tôi còn gọi điện cho cô ấy, cô ấy rõ ràng có nhận điện thoại mà! Lẽ nào, cô ấy còn chưa rời đi?!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên cảm thấy sự việc có chút kỳ quái. Hôm đó sau khi hắn nhận được điện thoại của Kiều Chi Ảnh lập tức phóng xe đi mà Lãnh Tử Tình bị hắn ném xuống ven đường. Chẳng lẽ cô ấy chưa hề rời khỏi thành phố này sao?
Nhanh chóng rút điện thoại di động ra, Lôi Tuấn Vũ bắt đầu tra tìm cuộc gọi điện thoại di động hai ngày gần đây, hắn chỉ cần đến bưu điện tra là biết ngay vị trí khi tiếp cuộc gọi của số điện thoại đó. Đang lúc tra tìm thì vô tình phát hiện một dãy số lạ mà hắn không hề có ấn tượng rằng mình đã từng nghe qua.
Liền nhớ lại cuộc gọi này là do Kiều Chi Ảnh nghe. Cô ta lúc đó còn nói cái gì mà bệnh viện gọi nhầm số.
Hồ nghi nh