Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4217 lượt.

ìn chằm chằm vào dãy số điện thoại cố định này, Lôi Tuấn Vũ lập tức bấm nút gọi ngược lại.
“Alo, xin chào, đây là bệnh viện Quốc Lệ.” Giọng nói của đối phương thập phần ôn nhu, hẳn là nhân viên trực tổng đài của bệnh viện.
Lôi Tuấn Vũ vừa nghe thì nỗi nghi ngờ trong lòng cũng dần tan đi, hoá ra quả nhiên là bệnh viện gọi tới.
“Ồ, thật xin lỗi, tôi gọi nhầm số.” Lôi Tuấn Vũ giải thích rồi ngắt máy. Hắn liền dặn dò A Cường đi thăm dò cuộc điện thoại đó của Lãnh Tử Tình là ở chỗ nào nhận điện.
Có lẽ, Lãnh Tử Tình quả thực không rời đi, hoặc là cô ấy đến thành phố khác. Hắn có nên bảo A Cường tra tìm tất cả các chuyến bay gần đây không nhỉ?
“A Cường!” Lôi Tuấn Vũ gọi lại A Cường chuẩn bị rời đi, “Tra tất cả chuyến bay và xe lửa hai ngày hôm nay, chỉ cần có đăng ký thì tuyệt đối không bỏ qua!”
“Vâng, Lôi Tổng!” Nói đoạn A Cường ra khỏi cửa.
Lãnh Tử Tình đi theo chị Vương ra đầu phố khá gần nhà trọ của cô để tìm việc. Đã đi mấy công ty rồi đều nói là không thiếu người. Lãnh Tử Tình thấy chị Vương đã hơi mệt mỏi, tuy người ta không nói nhưng không khó nhìn ra sự mất kiên nhẫn của chị ấy.
Lãnh Tử Tình biết, người như chị Vương ra ngoài kiếm tiền, bọn họ mỗi việc đều muốn kiếm được thù lao, nếu không thì sao có thể cam tâm tình nguyện vậy được? Những người kiểu ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng chỉ sợ đều đã mai danh ẩn tích hết rồi!
“Chị Vương, mình đến bên kia nghỉ ngơi chút đi!” Lãnh Tử Tình chủ động lôi kéo chị Vương vào một quán nhỏ ven đường, gọi hai cốc trà nóng.
“Tôi bảo cô này Lãnh tiểu thư, không phải tôi nói gở mồm đâu, chúng ta cứ đi tìm việc như vậy thật đúng mò kim đáy bể. Giờ tìm việc đều phải nhờ quan hệ, đi cửa sau. Cô xem, giống như cái người thu ngân ngồi ở bàn đối diện kia kìa, cô nhìn thấy chưa? Đều là thân thích của ông chủ hết, cô không quen biết ai, muốn tìm việc thì khó lắm a!” Chị Vương vừa uống trà nóng vừa lắc lắc đầu thở dài.
Lãnh Tử Tình cười khổ, đúng a, cô cũng không ngờ tìm việc lại khó như vậy. Lời thề chém đinh chặt sắt lúc sáng sớm của cô giờ đã muốn teo đi 1 nửa rồi.
“Lãnh tiểu thư, cô xem, chúng ta gặp nhau chính là duyên phận. Tôi thật ra có một người quen làm nhân viên tạp vụ trong một khách sạn. Không biết chỗ đó có thiếu người làm hay không, nhưng để tôi giới thiệu cô qua đó vậy nhé… Cô biết đó… Những ngày này, không thân cũng chẳng quen… thật sự là không tiện làm việc… cô ấy còn nói là không…” Chị Vương úp úp mở mở nói.






Ngày 27 tháng 1 – Tạp vụ khách sạn
“Lãnh tiểu thư, cô xem, chúng ta gặp nhau chính là duyên phận. Tôi thật ra có một người quen làm nhân viên tạp vụ trong một khách sạn. Không biết chỗ đó có thiếu người làm hay không, nhưng để tôi giới thiệu cô qua đó vậy nhé… Cô biết đó… Những ngày này, không thân cũng chẳng quen… thật sự là không tiện làm việc… cô ấy còn nói là không…” Chị Vương úp úp mở mở nói.
Lãnh Tử Tình lập tức hiểu ngay ý chị ta, lập tức lấy năm trăm đồng trong túi ra nhét vào tay chị Vương nói: “Chị Vương này, số tiền này chị cứ cầm trước đi, hoàn cảnh của em chị cũng rõ ràng, nếu được chị xem… chị giúp em nói khó với người ta một câu nhé!”
Chị Vương cầm tiền trong tay cười tươi như hoa, chị ta gật đầu lia lịa: “Được được được! Như vậy đi, giờ tôi đưa cô đến đó luôn, nếu được thì cô làm, không được thì ta nghĩ cách khác! Tiền này tôi cứ cầm cái đã nhé… Haizzz, cô đừng nghĩ là tiền này là đưa tôi nhé! Tôi đây là nói giúp cô thôi, cô cũng biết đấy, năm trăm đồng cũng chẳng bõ bèn gì!”
“Vâng vâng, em biết ạ! Chị Vương, chỉ cần tìm được việc thì em cảm ơn chị nhiều lắm!” Lãnh Tử Tình cười gật gật đầu, cô liếc mắt cũng nhìn ra được sự tham tiền của chị Vương, nhưng người ta nói cũng đâu có sai, ai vô duyên vô cớ tự dưng tốt với mình cơ chứ?
Chị Lưu kia đột nhiên trợn mày kinh ngạc hỏi: “Sao thế? Học hỏi một chút à? Cô chưa từng làm tạp vụ bao giờ sao?”
Chị Vương lập tức giải thích: “Không có không có, trước kia cô ấy làm tạp vụ mà! Chỉ là, à, mấy hôm trước cô ấy bị tai nạn xe, đầu óc…” Chị ta dùng tay vẽ vài vòng tròn trên đầu, ám chỉ đầu óc có vấn đề.
Chị Lưu vừa nghe thì cuống lên: “Cái gì? Đầu óc… Có vấn đề á? Sao chị không nói sớm? Người như vậy chúng em không cần đâu! Vạn nhất làm hại đến khách thì đừng nói là cô ta, chính em cũng bị liên luỵ theo ấy! Chị đấy, chị đấy, chị làm thế này không phải là hại em đó sao hả chị ơi…”
Lãnh Tử Tình vội vàng lấy lòng chị ta: “Chị Lưu ơi, không phải đâu, không phải vậy đâu! Không như chị nghĩ đâu. Em chỉ bị mất trí nhớ thôi, không bị bệnh tâm thần đâu! Em muốn chiều nay đi theo các chị làm quen với hoàn cảnh trước, chỉ một lát là lập tức nhớ lại cách làm thôi mà. Chị yên tâm, em không làm liên lụy đến chị đâu!”
Chị Vương cũng nói hùa vào theo, rốt cuộc, chị Lưu miễn cưỡng đồng ý, nhưng Lãnh Tử Tình có thể thấy chị ta không còn ân cần như trước nữa, mặt co mày cáu, tựa hồ đã chắc mẩm cô chắc chắn sẽ gây ra phiền phức gì đó ở đây vậy.
Tiễn chị Vương xong, Lãnh Tử Tình biết cuộ